Hà Lĩnh Nam hít một hơi thật sâu, nói: "Xin lỗi, tôi sẽ đến ngay đây."
Anh quay người, chạy vội sang con phố khác, ánh mắt lướt qua những dòng chữ Tân Đề ngoằn ngoèo trên cổng chào đầu phố.
Vốn định tránh con phố này để đến cửa hàng, nhưng tình thế cấp bách, anh đành phải chọn đi tắt qua đây.
Bây giờ chưa đến bảy giờ tối, các cửa hàng trên phố mới bắt đầu rục rịch mở cửa.
Tuy chưa phải giờ cao điểm, nhưng muốn đi qua đây cũng chẳng thể chạy nhanh được. Hai bên đường toàn là đám cò mồi chèo kéo khách, có mấy đoạn đường hẹp chen chúc đến nghẹt thở, đυ.ng đâu cũng thấy tay chân va chạm.
Một bàn tay sờ soạng vào eo Hà Lĩnh Nam, sau đó nắm chặt lấy cánh tay anh.
Anh quay đầu lại, đập vào mắt là một gã nước ngoài râu ria rậm rạp đang cười cợt nhả đầy trâng tráo.
"Không đi khách." Anh nói bằng tiếng Anh.
Gã nước ngoài khựng lại, tay càng nắm chặt hơn: "Giá cả có thể thương lượng..."
Nói mãi không thông, Hà Lĩnh Nam dùng sức vùng vẫy, giật tay ra. Gã nước ngoài không đề phòng nên ngã bệt xuống đất. Hà Lĩnh Nam nhân cơ hội lách vào đám đông tiếp tục chạy về phía trước. Phía sau vang lên tiếng chửi rủa của gã tây, nhưng anh không quay đầu lại, cố gắng bước nhanh nhất có thể.
Con phố này được du khách gọi là phố Vịt. Đúng như tên gọi, cả con phố là thiên đường của đám trai bao. Mặc dù Tân Đề cấm các ngành nghề nhạy cảm này, nhưng cấm thì cấm, việc làm ăn ở đây vẫn cứ sầm uất nhộn nhịp.
May mà con phố này không dài lắm. Thấy phía trước đã vãn người, Hà Lĩnh Nam vừa định tăng tốc thì một bóng người ăn mặc sặc sỡ từ con hẻm bên cạnh lao ra, vỗ mạnh vào vai anh từ phía sau.
Hà Lĩnh Nam tưởng vẫn là gã nước ngoài vừa nãy bám theo, cau mày quay đầu lại: "Đã bảo không đi..."
Trời đã tối hẳn, dưới ánh đèn neon nhấp nháy từ các cửa hiệu, Hà Lĩnh Nam nhìn rõ khuôn mặt của kẻ vừa vỗ vai mình, đôi mày càng nhíu chặt hơn: "Làm gì thế?"
"Vẫn không đi khách à?" Gã đàn ông mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói nhe răng cười với Hà Lĩnh Nam, đôi mắt híp lại nhìn anh đầy chế giễu: "Cách đây mười năm may ra mày còn được giá, giờ ngành này cạnh tranh khốc liệt lắm rồi. Mày ba mươi tuổi đầu, ai thèm rớ vào nữa?"
Hà Lĩnh Nam gật đầu. Gặp phải tên này đúng là ám quẻ, anh không muốn tốn thời gian đôi co với thứ hãm tài, bèn khẽ nhếch mép cười: "Phải, nếu anh không có việc gì thì tôi phải về cửa hàng đây. Khi nào anh cần chụp ảnh chân dung thì nhớ ủng hộ công việc của tôi nhé."
"Chụp ảnh cái khỉ gì..." Đôi mắt híp láu cá của tên áo hoa đảo qua đảo lại. Hắn không vội nổi đóa, chỉ cười ngoác miệng để lộ vẻ dữ tợn hơn: "Ông chủ Hà dạo này kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ? Cho tôi một vạn tiêu vặt đi?"
"Được thôi." Hà Lĩnh Nam đồng ý ngay: "Ông chọn ngã tư nào đi, tối nay tôi sẽ mang vàng mã ra đó đốt cho ông."
"Mẹ kiếp!" Tên áo hoa trợn mắt: "Nhìn cái mặt này xem, không phải cái lúc mày cầu xin anh tao cho vay tiền, mày than khóc là chi phí phẫu thuật cho em gái không đủ nữa rồi sao? Phẫu thuật gì ấy nhỉ? Phẫu thuật bắc cầu tim à?"