“Cậu dò hỏi kỹ quá nhỉ.”
Khả Lạc không nói gì.
Chuyển sớm còn có thể kiếm được chút tiền bồi thường từ chủ nhà. Đằng nào cũng phải gặp Tần Miễn, ban ngày đã không tránh được thì việc cố né tránh vài tiếng đồng hồ ban đêm cũng chẳng có ý nghĩa thực tế gì. Giấy trắng mực đen trên hợp đồng anh đã ký tên rồi, điều kiện bao ăn bao ở, mình còn bướng bỉnh thêm nữa thì đúng là làm màu.
Trong nhà trọ cũng chẳng có hành lý gì, một chiếc ba lô lớn là giải quyết xong hết, khoác lên vai là đi được ngay.
“Cho tôi cái địa chỉ.” Hà Lĩnh Nam nói với Khả Lạc.
Chín giờ tối, anh khoác ba lô đứng trước mặt cái gọi là “căn nhà nhỏ” trong miệng Khả Lạc.
Không biết gia cảnh Khả Lạc thế nào mà gọi đây là nhà nhỏ.
Đây thực sự là một căn biệt thự đơn lập hẳn hoi, có hồ bơi, có sân vườn. Trong hồ bơi sạch đến mức không có lấy một chiếc lá, trong vườn từng bông hoa tươi tốt như được sắp đặt, nhìn là biết có người chăm sóc tỉ mỉ. Không biết chủ nhà làm sao mà nỡ bỏ mặc những hoa cỏ này.
Trong phòng khách ở tầng một, một con mèo trắng lớn đang ngồi trên ghế sofa, nghiêng đầu cọ vào cánh tay Tần Miễn.
Tần Miễn đang gọi điện thoại video với ai đó, trên người mặc một chiếc sơ mi trắng tinh, mặt hướng về phía điện thoại nói chuyện. Bàn tay bên cạnh con mèo tự nhiên giơ lên gãi gãi dưới cằm nó.
Con mèo này khá béo, hoặc là màu trắng làm nó trông béo hơn. Nó ngồi đó như một con heo đất khổng lồ, khiến Tần Miễn cao một mét chín mươi hai bên cạnh trông cũng thật nhỏ bé.
Hà Lĩnh Nam nhìn con mèo. Vừa nãy anh nhìn nghiêng, đợi khi con mèo quay lại, anh mới phát hiện con mèo này chỉ có một con mắt, mắt còn lại là một khe hở phẳng phiu, đã qua phẫu thuật cắt bỏ nhãn cầu.
Khả Lạc lân la lại gần, khum tay che miệng, định ghé sát vào Hà Lĩnh Nam.
Hơi nóng phả vào tai, Hà Lĩnh Nam nhanh tay lẹ mắt lùi lại một bước: “Đừng đứng gần tôi thế, có gì cứ đứng đó nói là được.”
Khả Lạc liếc nhìn Tần Miễn trên sofa, hạ thấp giọng nói thật nhanh: “Tuyệt đối đừng hỏi anh Miễn con mèo đó từ đâu ra.”
Hà Lĩnh Nam nhướng mày. Vốn dĩ anh không định hỏi, nhưng bị câu nói này của Khả Lạc khơi gợi trí tò mò.
“Phòng của hai ta ở tầng hai, tôi dẫn anh đi.” Khả Lạc nói tiếp.
Hà Lĩnh Nam vừa định đi theo, dư quang liền quét thấy Tần Miễn trên sofa đã úp điện thoại xuống.
Lúc anh nhìn sang, Tần Miễn đang hướng ánh mắt về phía anh.
Sau khi đối mắt với anh, Tần Miễn mới bắt đầu mỉm cười: “Chào thầy Hà, buổi tối tốt lành.”
Hà Lĩnh Nam đứng đó, đón nhận ánh mắt và nụ cười của Tần Miễn, có cảm giác sai lầm như bị một sợi dây thừng trói chặt, không thể cử động, ánh mắt cũng không thể rời đi, chỉ có thể nhìn Tần Miễn.
Cổ áo sơ mi trắng thoắt ẩn thoắt hiện che đi hình xăm vòng tròn màu đen trên cổ Tần Miễn. Trong phòng khách đang mở cửa sổ nhưng không bật điều hòa, trên cổ áo trắng tinh có vết nước thấm ướt bởi mồ hôi.
Tầm mắt không thể tránh khỏi lướt qua yết hầu phía trên hình xăm vòng tròn, Hà Lĩnh Nam cảm thấy khô họng, đành cưỡng ép cắt đứt ánh mắt của mình, không đoái hoài gì đến Tần Miễn, xoay người bước lên cầu thang trước Khả Lạc.
Hình xăm trên cổ Tần Miễn giống như loại vòng cổ ngắn mà các cô gái trẻ hay đeo, vừa khít với kích thước cổ.