Chương 16

Hà Lĩnh Nam tựa lưng vào ghế, hừ một tiếng.

Viên cảnh sát vừa nãy còn dùng lỗ mũi nhìn Hà Lĩnh Nam, bảo sẽ trục xuất anh, giờ cười tươi như hoa, lao đến bên cạnh Tần Miễn, vừa đòi chữ ký vừa đòi chụp ảnh chung.

Đồn cảnh sát nhỏ vốn đã lộn xộn, nay có ngôi sao xuất hiện, suýt nữa thì nổ tung.

Sau khi xong các thủ tục, Tần Miễn lấy ra một bản hợp đồng đặt trước mặt Hà Lĩnh Nam. Không phải bản bị Hà Lĩnh Nam xé rách trang đầu, mà là bản mới, nội dung giống như trước.

Hà Lĩnh Nam lật xem, lật đến trang cuối cùng, nhướng mày. Không giống nhau... tiền vi phạm gấp ba đã đổi thành gấp mười.

Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ghi tiền vi phạm, bật cười thành tiếng.

Cười mãi không dứt, vừa cười vừa lắc đầu.

Rút chiếc bút có dây lò xo gắn trên bàn, anh dứt khoát viết tên mình vào hợp đồng, sau đó đưa trả cho Tần Miễn.

Thế là anh chính thức trở thành người quay phim được câu lạc bộ địa phương thuê.

Cục Di trú cũng ở trung tâm thành phố, ra khỏi đồn cảnh sát, anh liền đi lo việc gia hạn thị thực.

Tân Đề này có thể nói là nơi toàn dân yêu thích võ thuật đối kháng, xác suất Tần Miễn bị nhận ra ở Tân Đề cao hơn nhiều so với trong nước, không thích hợp để đi cùng anh chạy đôn chạy đáo. Chính Khả Lạc là người đã cùng anh bận rộn lo thủ tục suốt chặng đường.

Cái cậu Khả Lạc này nhìn thì có vẻ không đáng tin, nhưng làm việc lại khá nhanh nhẹn. Tiếng Anh của người địa phương không ra gì, nhưng Khả Lạc lại nghe hiểu tiếng Tân Đề, giúp anh đỡ được bao nhiêu rắc rối.

Cục Di trú đã đổi cho anh một thị thực mới. Mọi việc xong xuôi, Khả Lạc đứng cùng anh ở góc hút thuốc dưới lầu.

Chàng trai này ít nói, cứ luôn mở to đôi mắt đầy sự tò mò nhìn về phía anh. Nhìn đến mức anh thấy rợn người, đành chủ động bắt chuyện bằng tiếng Anh:

“Nghe cậu nói chuyện, tiếng Anh cũng không phải tiếng mẹ đẻ của cậu, cậu là người ở đâu?”

Khả Lạc nhìn anh một cái: “Người Tân Cương.”

Hà Lĩnh Nam kinh ngạc đến mức nửa điếu thuốc rơi từ ngón tay xuống đất, giọng cao vυ"t lên cả quãng tám:

“Vậy tại sao cậu cứ nói tiếng Anh với tôi suốt thế?”

Khả Lạc lại ngẩng đầu nhìn anh: “Anh nói tiếng Anh với tôi trước mà.”

Hà Lĩnh Nam: “...”

Đó là vì cậu có gương mặt của một người nước ngoài đấy!

Hà Lĩnh Nam còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn chấn động, đã nghe Khả Lạc nói tiếp:

“Này, hay là anh ngủ với tôi đi.”

Hà Lĩnh Nam: “...?”

Khả Lạc: “Tôi không ngáy, những đồng đội từng ngủ với tôi trước đây đều nói sau khi ngủ tôi không bao giờ trở mình.”

Hà Lĩnh Nam suy nghĩ một chút, đề nghị: “Hay là cậu cứ nói tiếng Anh đi?”

“Anh xem.” Khả Lạc cuống lên: “Tôi nói tiếng Trung với anh mà anh lại không hiểu. Anh Miễn thuê một căn nhà nhỏ gần câu lạc bộ, chuyên gia dinh dưỡng và huấn luyện viên đều ở đó. Anh ngủ với tôi, hai chúng ta chung một phòng.”

Hà Lĩnh Nam đã hiểu ra, cân nhắc một lát rồi hỏi lại: “Tại sao tôi không thể ở cùng phòng với chuyên gia dinh dưỡng?”

Khả Lạc: “Chuyên gia dinh dưỡng là nữ.”

Hà Lĩnh Nam: “Vậy còn huấn luyện viên?”

“Huấn luyện viên là chồng của chuyên gia dinh dưỡng.” Khả Lạc nói.

“...”

Hà Lĩnh Nam im lặng.

Khả Lạc huých khuỷu tay vào anh: “Khi nào thì chuyển? Không phải chủ nhà trọ của anh bảo muốn lấy lại để sửa thành homestay sao?”

Hà Lĩnh Nam nheo mắt, kẹp điếu thuốc đưa lên miệng rít một hơi thật sâu, rồi từ từ phả ra: