“Anh Miễn, hèn chi lúc trước tìm mãi không thấy anh ta. Anh ta ở khu không người ở Châu Phi, nơi không có cả tín hiệu, chụp ảnh động vật hoang dã suốt sáu năm, kiếm được một khoản khá hời đấy. Năm ngoái mới đến Tân Đề. Miền nam Tân Đề khí hậu tốt hơn, an ninh cũng tốt, bên đó làm chụp ảnh cưới kiếm được nhiều tiền hơn chứ nhỉ? Tại sao anh ta cứ nhất định phải ở lại miền bắc?”
Vừa nói, cậu vừa nghiêng thông tin hồ sơ liên quan đến Hà Lĩnh Nam trên màn hình về phía Tần Miễn. Tần Miễn liếc nhìn một cái, nhíu mày đẩy điện thoại lại.
Khả Lạc sực nhớ ra: “Ồ, quên mất, đây là tiếng Trung... Chờ em tải phần mềm dịch đã.”
Nhấn tải xuống, nửa ngày không thấy Tần Miễn phản hồi, Khả Lạc có chút thắc mắc, ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt của Tần Miễn xuống dưới lầu.
Bên cạnh quầy bán đồ ăn vặt dưới lầu, có một người đang bị đánh.
Nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là Hà Lĩnh Nam vừa mới ở trong phòng này vài phút trước sao?
Khả Lạc nhìn Tần Miễn: “Anh... Anh Miễn?”
Ánh mắt Tần Miễn vẫn trầm mặc nhìn xuống dưới lầu, thốt ra hai chữ: “Báo án.”
Đồn cảnh sát địa phương.
Hà Lĩnh Nam ngửa đầu nhìn chiếc quạt trần ngay trên đỉnh đầu mình. Thứ này quay rất chậm, không biết có phải bị lớp bụi dày đặc trên cánh quạt đè nặng hay không, anh hầu như không cảm thấy chút gió nào.
Cảnh sát bản địa dùng thứ tiếng Anh giọng cực nặng hét vào mặt anh qua chiếc bàn.
Hà Lĩnh Nam cảm thấy rất oan ức.
Anh chẳng qua chỉ thấy chủ tiệm xổ số đánh đập đứa con gái mười hai mười ba tuổi, nên đã ra tay che chắn cho cô bé sau lưng mình.
Biết mình không thể gây chuyện, anh hoàn toàn không đánh trả, định bụng để chủ tiệm đấm cho một trận bõ tức rồi thôi. Cô bé trông cùng lắm chỉ nặng ba mươi cân, chân tay gầy khẳng khiu, anh thật sự sợ cô bé sẽ bị gã chủ tiệm đầy mùi rượu lỡ tay đánh gãy xương.
Cô bé chắp tay, nói tiếng Tân Đề thật nhanh với viên cảnh sát.
Hà Lĩnh Nam tuy nghe không hiểu, nhưng có thể đoán được, đa phần là lời cầu xin cho cha ruột của mình.
Hòa giải thì cũng đã hòa giải rồi, nhưng cảnh sát địa phương phát hiện thị thực lao động của anh đã hết hạn, muốn liên hệ với cơ quan hữu quan để trục xuất anh.
Đồn cảnh sát nhỏ không mấy rộng rãi chật ních người, ồn ào náo nhiệt.
Anh ngước mắt nhìn đôi môi nâu đen đang mấp máy của viên cảnh sát, thấy chuyện này mẹ nó thật là hóc búa. Nếu thật sự bị trục xuất, đi theo con đường chính quy thì chắc chắn mấy năm nữa cũng không qua đây được.
Cái nơi Tân Đề này, người giàu thì thật giàu, người nghèo thì thật nghèo, an ninh cũng chỉ đến thế, nhất là miền bắc.
Người địa phương thấy có người bị đánh thường sẽ không báo án vì sợ bị trả thù.
Lúc này đang là mùa du lịch thấp điểm ở Tân Đề, lượng du khách vốn đã không nhiều cơ bản đều ở miền nam, ai mà rảnh rỗi đi báo án chứ, nghĩ gì vậy?
Mười giây sau khi ý nghĩ này hiện ra, Hà Lĩnh Nam đã biết người báo án nghĩ gì rồi.
... Người báo án đã bước vào.
Ăn mặc như một người mẫu nam bước ra từ biển quảng cáo, ngoại hình cũng giống vậy, còn phải là thương hiệu hàng đầu. Những hãng danh tiếng thường ưa chuộng kiểu khuôn mặt xương xẩu ít thịt thế này, đặc điểm giới tính rõ ràng, cộng thêm chiều cao này, ném vào đám đông nào cũng có thể nhìn thấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.