Tần Miễn cụp mắt nhìn mảnh giấy trắng anh đang cầm trong tay, rồi dời tầm mắt lên trên, đối mắt với anh: “Ý gì đây?”
Hà Lĩnh Nam lắc lắc mảnh giấy: “Viết số tài khoản cho tôi, chẳng phải bảo tôi bồi thường tiền vi phạm sao?”
Hà Lĩnh Nam duỗi thẳng cánh tay cầm mảnh giấy, Tần Miễn không để anh giữ tư thế đó quá lâu, đưa tay ra nhận lấy mảnh giấy đó.
Đốt ngón tay lướt qua ngón tay anh, hơi nóng từ da thịt len lỏi vào máu thịt của Hà Lĩnh Nam qua một kẽ hở nào đó, cọ ra một chuỗi tia lửa trong tim.
Hà Lĩnh Nam run rẩy một cách không kiểm soát. Lúc này Tần Miễn đang cúi đầu ghép mảnh giấy trở lại bản hợp đồng, khẽ cười như cảm thán:
“Sớm biết vậy, tôi nên viết tiền vi phạm gấp mười lần.”
Hà Lĩnh Nam nhún vai, không đáp lại. Gấp bao nhiêu lần cũng không quan trọng, anh không có tiền, nhưng anh đã quen nợ tiền người khác rồi. Bất kể là trả góp hay thêm lãi suất, anh đều không sợ. Chờ một lát không thấy Tần Miễn viết số tài khoản cho mình, anh thu tay lại:
“Là chính anh không muốn đấy nhé, không được hối hận đâu.”
Phía sau có tiếng kéo ngăn kéo, tiếng bước chân đuổi theo có chút vội vã. Tần Miễn chặn trước mặt anh, tay cầm một hộp thuốc mỡ bôi ngoài da trị bầm tím chưa mở bao bì:
“Anh cầm lấy mà bôi, cái này chống dị ứng.”
Tần Miễn vẫn nhớ anh bị dị ứng với hầu hết các loại thuốc mỡ.
Chỉ cần buông lỏng một chút, trong đầu Hà Lĩnh Nam liền nhảy ra vô số hình ảnh. Chúng giống như virus dán từng tấm một trước mắt anh. Anh nhắm mắt lại, cưỡng ép tắt máy. Trong đầu chỉ còn lại màn hình đen kịt, trên màn hình đó hiện lên gương mặt tươi cười của Tần Miễn mười sáu tuổi đang ôm một bó hoa tươi.
Mở mắt ra, anh nhận lấy ống thuốc đó, lúc lấy cố ý tránh ngón tay của Tần Miễn.
“Đây là vé xem trận đấu tháng sau.” Tần Miễn rút từ túi quần ra một tấm vé TAS đã gấp lại: “Xin lỗi vì không có chỗ ngồi phía trước hơn.”
Hà Lĩnh Nam liếc nhìn thông tin trên vé, vị trí VIP. Muốn tiến lên phía trước nữa thì phải ngồi cùng bàn với Tổng thống, các quan chức cao cấp và mấy gã Trung Đông bán dầu mỏ rồi.
Tần Miễn đây là trước tiên đưa ra một yêu cầu nhỏ, sau đó đưa ra một yêu cầu lớn hơn một chút, từng bước một, đẩy lùi ranh giới của anh.
Hà Lĩnh Nam nhếch môi, đột nhiên quay người, hét lên với Khả Lạc đang nhìn chằm chằm về phía họ: “Đỡ lấy!”
Hét xong liền ném đi, ống thuốc mỡ đó quả nhiên được Khả Lạc bắt gọn trong tay.
Cảm thấy nhẹ nhõm, Hà Lĩnh Nam nhanh chân đi về phía cầu thang.
Tần Miễn tỏ vẻ như đã làm điều gì đó có lỗi với anh nên muốn bù đắp. Thật ra không phải vậy, sự thật hoàn toàn ngược lại, là anh có lỗi với Tần Miễn, loại lỗi lầm không bao giờ có thể bù đắp được.
Tầng hai của câu lạc bộ, máy điều hòa từ từ phát ra âm thanh vận hành êm ái, nếu không cố ý chú ý thì hầu như không nhận ra tiếng động này.
“Tắt điều hòa đi.” Tần Miễn nói.
Khả Lạc liếc nhìn Tần Miễn đang đứng trước cửa sổ, đặt ba lô xuống, cầm lấy điều khiển từ xa, nhấn nút tắt, phát ra tiếng “tít”.
Khả Lạc biết tâm trạng Tần Miễn không tốt. Khi Tần Miễn không vui, anh đặc biệt ghét tiếng ồn, quan trọng là luôn ghét những tiếng động nhỏ nhặt.
Ba lô phát ra một tiếng thông báo trầm đυ.c, Khả Lạc chạy lại lấy điện thoại của mình ra. Vừa mở xem, cậu liền vội vàng cầm điện thoại chạy nhỏ bước đến sau lưng Tần Miễn: