“Tắt máy đây.” Hà Lĩnh Nam nói.
“Anh! Bố mà còn sống chắc chắn sẽ không để anh đi đâu! Anh không tìm người đó nữa được không!”
Tiếng hét của Hà Tiểu Mãn khiến loa điện thoại áp sát lòng bàn tay anh rung lên một cái, anh đưa ngón trỏ nhấn vào phím ngắt cuộc gọi, sau khi ngắt xong ngón tay vẫn cứ đặt trên màn hình, đầu ngón tay mỏi nhừ mới dời đi.
Đáng tiếc thay, Lão Hà đã chết rồi, nếu anh không đi tìm hung thủ sát hại Lão Hà thì lòng chẳng thể yên.
Nằm xuống chiếc giường lò xo, kéo tấm chăn lông đã bị giặt phai màu đắp lên ngực, rồi nhắm mắt lại.
Trời tờ mờ sáng, Hà Lĩnh Nam mở mắt ra trong cơn đau đầu dữ dội.
Đều tại Hà Tiểu Mãn làm gián đoạn, à không, đều tại Lão Hà. Ông cụ tinh thần phấn chấn quá, chạy vào trong giấc mơ của anh đánh võ suốt cả đêm.
Ngồi dậy, đưa tay ấn vào thái dương. Nghỉ ngơi một lát, anh dậy thay quần áo.
Hà Lĩnh Nam định đi chợ hải sản thử vận may, công việc ở đó vừa bẩn vừa hôi vừa mệt mà tiền lại ít, người bản địa không thích làm, toàn tuyển lao động nước ngoài thôi.
Vận may chẳng thấy đâu, chỉ thấy chuốc lấy bực mình, thứ nhất là người ta không thiếu người, thứ hai là thấy anh mặt mũi bầm dập, họ nghi ngờ anh có phải là tội phạm đang lẩn trốn không.
Anh sợ ông chủ báo cảnh sát thật, nên vội vàng tìm cớ chuồn lẹ.
Lẻn về dưới tòa nhà thuê, thấy một thanh niên tóc đỏ đang đứng cạnh đèn đường, chẳng biết che giấu gì cả, đôi mắt tròn xoe cứ liếc về phía anh, mấy lần bị anh bắt gặp mới chịu dời mắt đi.
Hà Lĩnh Nam rẽ sang con phố bên cạnh mua một ly sữa đậu nành, ngậm cái ống hút to hút sùm sụp rồi quay về dưới lầu, thanh niên đó vẫn còn ở đó.
Nhìn ngoại hình thanh niên này là người nước ngoài, Hà Lĩnh Nam bước tới, dùng tiếng Anh bắt chuyện với đối phương:
“Có chuyện gì tôi có thể giúp được cậu không?”
Thanh niên chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm Hà Lĩnh Nam rồi dùng tiếng Anh đáp lại:
“Anh làm việc ở tiệm ảnh cuối phố Áp phải không?”
Hà Lĩnh Nam hơi ngả người ra sau, giữ khoảng cách với thanh niên:
“Không hài lòng với ảnh muốn đòi lại tiền à? Tới tiệm mà tìm ông chủ.”
“Không phải không phải.” thanh niên xua tay: “Tôi muốn mời anh một công việc!”
Hà Lĩnh Nam nhìn lên nhìn xuống cậu thanh niên tóc đỏ này, tầm hai mươi tuổi, trông thô kệch chẳng giống người tốt, không ngờ đúng là không làm chuyện tốt thật.
“Lừa tôi qua sông rồi bán vào mấy cái khu đặc khu công nghiệp hả?” Hà Lĩnh Nam cũng xua tay: “Thôi cảm ơn, tôi không cần.”
“Không phải!” Tên tóc đỏ lanh chanh chặn trước mặt anh: “Tôi ở câu lạc bộ võ thuật, đang cần một thợ quay phim, bao ăn bao ở, anh chỉ cần quay video thực chiến mỗi ngày cho chúng tôi xem để chúng tôi rút kinh nghiệm những chỗ còn thiếu sót thôi.”
Chuyện này nghe chừng có vẻ đáng tin. Ở Tân Đề có rất nhiều câu lạc bộ boxing, trước đây anh cũng từng nghe đồng nghiệp làm những công việc như thế này.
“Tôi lấy hợp đồng cho anh xem.” Tên tóc đỏ quay người lại giật cái ba lô xuống, thực sự lấy ra một bản hợp đồng.
Nhìn cái ba lô màu đen đó thấy quen quen, Hà Lĩnh Nam cũng chẳng để tâm, cái bệnh tâm thần phân liệt nó dở hơi ở chỗ đó, nhìn con bò có thể liên tưởng đến quả trứng ăn ngày hôm qua, thực ra hai chuyện này chẳng có liên quan gì lớn, cảm giác quen mắt của anh chắc cũng là do rối loạn cảm giác thôi, chứ không phải quen thật.