Chương 11

Tiếng “tút tút” vang lên, trưởng nhóm đã cúp điện thoại của anh.

Hà Lĩnh Nam nhướn mày, tác động đến khóe miệng, hít hà đau đớn vài tiếng.

Cái đó trách anh sao được? Anh cũng đâu có cố ý chém nam chính, nam chính mặc bộ đồ lính y hệt anh, anh không cẩn thận nhìn nhầm thôi mà. Hơn nữa ông đạo diễn đó chỉ biết nói tiếng Tân Đề, anh nghe không hiểu, thấy đạo diễn mặt đỏ bừng gào thét, cứ tưởng là bảo mình chém thêm vài nhát nữa cơ chứ.

Thở dài một tiếng, vừa cụp mắt xuống, vô tình nhìn thấy một con muỗi đen đang đậu trên bắp chân mình, anh nín thở, nhanh như chớp giơ tay vỗ một phát, lật tay lại nhìn thì con muỗi đã chết trong lòng bàn tay, còn phun ra một tí xíu máu.

Cái loại muỗi gì mà chẳng biết quy tắc giang hồ gì cả, thừa lúc người ta đang suy nghĩ mà đốt.

May mà lượng máu này không đủ để chứng sợ máu của anh phát tác, anh cất ghế đẩu kê sát vào tường, đi vào phòng vào nhà vệ sinh rửa tay.

Rửa đến mức đầu ngón tay lồi lõm từng nếp nhăn, Hà Lĩnh Nam mới tắt vòi nước, ngẩng đầu lên.

Gương mặt trong gương cũng chẳng sạch sẽ gì, vừa sưng đỏ vừa bầm tím, anh lần lượt nghiêng mặt sang trái rồi sang phải, xác định thần kinh không bị đánh hỏng dẫn đến méo mồm lệch mắt, sau đó quẹt tay vào quần cho bớt nước rồi ra khỏi nhà vệ sinh.

Đi tới đầu giường, ngồi xổm xuống, chậm rãi kéo ngăn kéo ra, đồng thời dùng tay kia đỡ lấy đáy ngăn kéo. Thanh trượt dưới đáy ngăn kéo bị lệch rồi, không đỡ thì nó sẽ rơi xuống ngay.

Vài vỉ thuốc nằm rải rác trong ngăn kéo, ngoài ra không còn gì khác.

Hà Lĩnh Nam nhìn chằm chằm vào những viên thuốc màu trắng được nhốt trong vỏ nhựa trong suốt, mãi vẫn chưa đưa tay ra lấy.

Tối nay không muốn uống thuốc, anh biết mình sẽ xuất hiện ảo giác.

Nhưng gặp nhau trong ảo giác một chút cũng tốt.

Thực ra cho dù xuất hiện ảo giác, cũng không chắc chắn sẽ gặp được Tiểu Man Tử, phần lớn ảo giác đều đầy rẫy máu me và bạo lực, tính theo kinh nghiệm thì xác suất Tiểu Man Tử xuất hiện chỉ có một phần mười.

Anh do dự hồi lâu, cuối cùng đẩy mạnh ngăn kéo vào, bụi bay mù mịt khiến anh hắt hơi một cái.

Điện thoại đúng lúc này vang lên.

Một số lạ gọi từ trong nước tới, anh đã đoán được là ai gọi, lẽ ra không nên nghe, nhưng có lẽ vì vừa bị đánh xong người đang đau, lòng cũng trở nên mềm yếu, anh thở dài, đưa tay vuốt phím nghe.

Hà Lĩnh Nam không lên tiếng trước, chỉ đưa điện thoại lên tai lặng lẽ lắng nghe.

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi vang lên giọng nói đầy vẻ dò xét và bất an:

“Anh, anh đang ở đâu thế?”

Hà Tiểu Mãn.

Con bé này dùng số của mình gọi thì anh hầu như không nghe, sau đó nó toàn mượn điện thoại người khác gọi cho anh.

Hà Lĩnh Nam không trả lời câu hỏi của Hà Tiểu Mãn:

“Tháng này đi tái khám chưa?”

“Khám rồi ạ, bác sĩ bảo tim em phục hồi cực kỳ tốt, sau này mỗi năm định kỳ đi khám lại là được.” Giọng nói và hơi thở của con bé lộ rõ vẻ ngập ngừng, dừng lại một chút cuối cùng cũng nói ra: “Anh ơi, anh về đi, đừng tìm người đó nữa, em xin anh đấy...”

Đều tại cha anh là Lão Hà, tự nhiên nhặt về một đứa bé gái bị bệnh tim như thế này. Cũng trách cha mẹ đẻ chưa từng lộ mặt của Hà Tiểu Mãn, thật là nhẫn tâm ném một đứa trẻ đang yên đang lành vào cạnh thùng rác.