Chương 1

Thời xưa, Lĩnh Nam vốn là vùng đất lưu đày.

Cha của Hà Lĩnh Nam mù chữ, phải nhờ thầy bói trong làng đặt tên hộ. Ban đầu, cha anh còn tấm tắc khen cái tên này hay, liền mừng cho thầy bói một phong bì dày cộp.

Mãi đến khi ngỡ ra hai chữ Lĩnh Nam chẳng mang ý nghĩa tốt đẹp gì, thì lão thầy bói đã sớm bỏ làng lên thành phố làm giàu. Sau này cha muốn đổi cho anh một cái tên hay hơn, nhưng trăn trở mấy năm trời, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa nghĩ ra.

Kể cũng không trách cha được, ông mất khi mới ngoài ba mươi tuổi.

Từ lần đầu tiên Hà Lĩnh Nam đi khám ở khoa tâm thần thành phố, cho đến sau này nhìn thấy tờ kết luận bệnh án ghi dòng chữ "tâm thần phân liệt", anh thấy cái tên "Hà Lĩnh Nam" này thực sự rất hợp với mình.

Những tù nhân thời xưa bị đày ải ở Lĩnh Nam, còn anh thì bị giam cầm trong nơi lưu đày nhỏ bé nhất thế giới — chính cơ thể của mình.

Hà Lĩnh Nam rút ra một kết luận: những người mù chữ đều rất "hãm", bất kể là cha ruột anh, hay là tên nhóc man di tám năm về trước.

Tuy nhiên, nói đúng ra thì tên nhóc man di không phải là "mù chữ", mà chỉ là mù tịt tiếng Hán thôi, dù sao đó cũng chẳng phải tiếng mẹ đẻ của người ta.

Hà Lĩnh Nam lấy ví tiền từ chiếc túi bao tử đeo trước ngực, kéo khóa, rồi chầm chậm rút ra một tấm vé màu đỏ. Tấm vé phẳng phiu không một nếp gấp, mới tinh như vừa được in ra.

Vé vào cửa trận đấu võ thuật tổng hợp TAS vòng 311 tại Tân Đề.

Mất đứt một ngàn tám trăm tệ, Hà Lĩnh Nam cảm thấy xót hết cả ruột. Tên nhóc man di giờ đã là ngôi sao mới nổi trong giới võ thuật, tốn đống tiền thế này chỉ để ngồi xem hắn thi đấu từ cái khán đài cách xa tít tắp so với l*иg bát giác.

Hà Lĩnh Nam tặc lưỡi, nhét vé lại vào ví, rồi cất ví vào túi. Đúng lúc này, điện thoại trong túi réo lên ầm ĩ.

Lấy ra xem, người gọi là ông chủ của anh, một Hoa kiều mở tiệm ảnh ở Tân Đề.

Tân Đề nằm gần xích đạo, có biển, có rừng, quanh năm mặc áo cộc tay, vật giá lại rẻ, nên không ít du khách châu Âu chọn đến đây chụp ảnh cưới.

Vừa vuốt nghe máy, anh mới "alo" một tiếng, đầu dây bên kia đã mắng sa sả: "Chuyện gì thế hả? Khách trang điểm xong cả rồi, lại để khách phải đợi mày, mày có còn muốn làm nữa không!"

Dù cách một chiếc điện thoại, anh vẫn có cảm giác như bị mưa nước bọt bắn thẳng vào mặt. Hà Lĩnh Nam đưa máy ra xa tai, liếc nhìn giờ ở góc màn hình rồi đáp: "Hẹn bảy giờ tối, chẳng phải vẫn còn nửa tiếng sao?"

"Còn nửa tiếng á?" Ông chủ càng điên tiết hơn, Hà Lĩnh Nam thực sự sợ lão giận quá mà lăn đùng ra ngất: "Mày còn già mồm à? Ngày nào cũng đến sát giờ, không thể đến sớm hơn khách hàng được sao? Tao nói cho mày biết, mười phút, chỉ mười phút nữa thôi, nếu không vác mặt đến được thì mày cứ cuốn gói đi đi! Thợ ảnh bản địa vừa ngon vừa rẻ hơn mày đầy rẫy kia kìa!"