Thế giới 1 - Chương 41

Lúc này, Sa Ngộ Tĩnh đã nhanh chóng chạy về phía nhà Liễu Phủ Cầm.

Dưới ánh trăng, trước cổng làng tĩnh mịch chỉ còn lại Phó Trăn Hồng và Tôn Ngộ Không.

Những chiếc lá non xanh biếc xào xạc trong gió đêm, cùng tiếng ve kêu râm ran, thoang thoảng hương hoa hải đường từ khu vườn cách đó không xa.

Phó Trăn Hồng nhìn Tôn Ngộ Không đang đưa tay về phía mình, ánh trăng phủ lên người hắn một lớp bạc mỏng, kéo dài bóng hình cao lớn. Phó Trăn Hồng nhìn thấy vẻ mặt bất cần đời của Tôn Ngộ Không, cũng nhìn thấy sự ngang tàng, bá đạo ẩn sâu trong đôi mắt sáng ngời kia.

Trong khoảnh khắc ấy, Phó Trăn Hồng cảm thấy Tôn Ngộ Không trước mắt mới chính là Tề Thiên Đại Thánh chân chính, kẻ đại náo Thiên Cung khiến chư thần bất an, kẻ xông thẳng xuống địa phủ, xóa sổ sinh tử khiến quỷ sai Diêm Vương cũng phải khϊếp sợ.

Tự do tự tại, không bị ràng buộc, làm theo ý mình.

Ánh mắt Phó Trăn Hồng từ khuôn mặt Tôn Ngộ Không chuyển xuống bàn tay đang chờ đợi, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt. Giờ là tên khỉ con này chủ động trước, chứ không phải hắn cố ý câu dẫn.

Phó Trăn Hồng bước tới, đặt tay mình vào lòng bàn tay Tôn Ngộ Không.

Khóe miệng Tôn Ngộ Không khẽ nhếch lên, nắm chặt lấy tay Phó Trăn Hồng.

So với bàn tay mềm mại của Phó Trăn Hồng, tay Tôn Ngộ Không có phần thô ráp hơn. Vì quanh năm sử dụng Kim Cô Bổng nên lòng bàn tay hắn có một lớp chai mỏng. Nhiệt độ cơ thể hắn ta cao hơn người thường, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang tay Phó Trăn Hồng, như muốn sưởi ấm đôi tay vốn lạnh lẽo, không chút hơi ấm của hắn.

"Đi thôi, chúng ta vào trong." Phó Trăn Hồng nắm tay Tôn Ngộ Không bước vào trong làng.

Khi hai người đến nhà Liễu Phủ Cầm, Sa Ngộ Tĩnh đã cho Trư Bát Giới uống nước suối Lạc Thai.

Trư Bát Giới uống nước suối xong, cơn đau bụng dữ dội cũng dịu đi. Hắn lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm.

“Có thể làm lão Trư ta…” Trư Bát Giới nói được một nửa, liền thấy Tôn Ngộ Không và Phó Trăn Hồng tay trong tay bước vào. Đôi mắt hắn tròn xoe nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm chặt của hai người, bất mãn: “Sao đại nam nhân các ngươi lại nắm tay nhau thế hả!”

Hóa ra vừa rồi lúc Trư Bát Giới chưa uống nước suối thì bụng đau dữ dội, Sa Ngộ Tĩnh có nói với hắn về việc đầu óc Tôn Ngộ Không có chút vấn đề, nhưng tên ngốc này vì đau bụng nên chẳng nghe lọt tai lời nào.

Đường Tăng ngồi bên giường Trư Bát Giới, ánh mắt hắn dừng lại trên hai bàn tay đang nắm chặt của Tôn Ngộ Không và Phó Trăn Hồng trong giây lát, rồi mới ngẩng đầu nhìn vết đỏ giữa trán Tôn Ngộ Không. Nhưng y cũng không nhìn lâu, rất nhanh đã chuyển sang nhìn Phó Trăn Hồng.

Nhìn vào đôi mắt mỉm cười của Phó Trăn Hồng, lông mày thanh tú của Đường Tăng khẽ nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia u ám ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra.

Có lẽ là do Đường Tăng nhìn quá lâu, Tôn Ngộ Không bước lên một bước, dùng thân mình che chắn cho Phó Trăn Hồng, ngăn cản tầm mắt của Đường Tăng.

“Ngươi chính là sư phụ của ta?” Tôn Ngộ Không hơi ngẩng cằm, từ trên cao nhìn xuống vị tăng nhân áo trắng đang ngồi ngay ngắn bên giường Trư Bát Giới, giọng điệu lười biếng mang theo vài phần khinh thường.