Nhiều năm qua, nàng hoàn thành vô số nhiệm vụ công lược.
Không chỉ dựa vào hào quang Mary Sue mà nhờ diễn xuất tinh tế, phản ứng nhanh nhẹn và ý chí cứng như thép.
Ngày trước, nàng từng phải công lược một kẻ không tim không phổi, chỉ biết chết chóc.
Ai cũng biết những nhân vật này không hề có cảm tình, quá trình công lược vô cùng gian nan.
Nhưng nàng vẫn làm được.
Hôm ấy, khi hắn giao chiến với nam chủ rồi thua trận, hắn nổi lên ý định kéo cả thiên hạ cùng chết, quyết tâm không chịu khuất phục.
Ngay lúc thế giới lâm nguy, Tô Mã lảo đảo chạy đến trước mặt hắn, ôm lấy hắn rồi chỉ rơi xuống một giọt nước mắt.
Vai ác khựng lại.
Sát khí tan như mây khói.
Hắn say mê nhìn nàng, tay vừa đưa lên, định chạm vào khuôn mặt của nàng thì bị nàng đâm một kiếm xuyên tim.
Kẻ từng làm chao đảo trời đất lại thất bại chỉ vì một giọt nước mắt.
Năm ấy, chuyện này trở thành truyền kỳ trong giới công lược.
Cho dù Bách Lý Kiêu có hung tàn vô nhân tính đến đâu, chẳng lẽ nàng phải liều cả mạng để đi công lược hắn sao?
“Ngươi muốn ta câu dẫn hắn, ít nhất cũng phải nói rõ cho ta biết rốt cuộc hắn đã làm nên tội nghiệt gì khiến trời đất oán giận. Chỉ khi biết nguyên do, ta mới nghĩ ra kế sách công lược.”
Thiên Đạo như nhớ lại chuyện gì đó, thần hồn run rẩy, khó nén bi ai.
Đột nhiên, nơi xa nổi lên một trận gió lạ, gió rít từng cơn, sấm sét đánh ầm ầm xuống đất.
Một tia sét suýt đánh trúng chỗ Tô Mã, dọa nàng ngã xuống đất: “Có gì ủy khuất, người cứ từ từ nói! Ta nhất định chăm chú lắng nghe!”
Một lúc lâu sau, tiếng sấm lắng xuống, mưa vẫn rơi không ngừng, từng mảng mây đen nối nhau ùn tới.
Thiên Đạo thở dài: “Quyển sách này có kết cục ra sao, nguyên nhân thế nào, ngươi tự mình đọc rồi sẽ rõ.”
Tô Mã đưa tay đón lấy quyển sách.
Trên bìa là bốn chữ ánh vàng rực rỡ: Thần Kiếm Kỳ Duyên.
Thì ra nàng xuyên vào quyển sách này, kể về đôi oan gia hoan hỉ, cùng nhau tìm kiếm thần kiếm, phiêu bạt giang hồ, viết nên một đoạn tình duyên giang hồ đậm chất kỳ hiệp.
Nam chủ Diệp Minh, phóng khoáng, tùy hứng nhưng hành hiệp trượng nghĩa.
Nữ chủ Từ Tư Tư, đanh đá, tùy hứng nhưng lương thiện, đáng yêu.
Hai người trời xui đất khiến mà gặp nhau, vừa gặp đã rung động rồi dần dần nhất kiến chung tình.
Khi chưa thổ lộ tình ý, họ gặp Bách Lý Kiêu lúc này đang ngụy trang thành một công tử phú quý.