“Dao nhi, tội gì phải làm lớn chuyện như thế, giờ ngoài kia ai ai cũng bàn tán, lỡ làm tổn hại đến thanh danh của con thì biết làm sao đây?”
Tào thị thấy nàng không đáp, khẽ thở dài rồi hỏi thêm một câu. Cuối cùng Tạ Dao cũng hoàn hồn, nàng đưa bức thư tới gần ánh nến, nhìn nó cháy từng chút một.
Rồi nàng nhếch môi.
“Tiêu phủ muốn con chủ động từ hôn, muốn con thừa nhận mình không xứng với Tiêu Mẫn. Chuyện này vốn dĩ chẳng thể giấu nổi, đã vậy thì sớm muộn gì con cũng sẽ bị người đời bàn ra tán vào. Nếu để Tiêu phủ loan tin rằng con tự mình từ hôn, chịu để người khác giễu cợt nhục mạ, thì chi bằng cứ để cả thiên hạ biết rõ là Tiêu phủ bội tình bạc nghĩa, một lòng muốn từ hôn trước. Chuyện này vốn chẳng phải lỗi của con.”
Hồi lâu không mở miệng nên giọng nàng vẫn còn khàn, tay nàng nắm chuỗi tràng hạt, gió lướt qua khiến dung nhan nhợt nhạt của nàng thêm yếu ớt.
“Nhưng thiên hạ thường phán xét nữ nhân gay gắt hơn nam nhân, cho dù người ngoài biết chuyện này không phải lỗi của con, nhưng Tiêu gia đang đắc thế như mặt trời ban trưa, ai lại dám nhiều lời? Còn con bị vạ lây danh tiếng, vậy sau này… làm sao có thể…”
Tào thị nghĩ đời nữ nhân chẳng cầu gì ngoài một mối hôn sự tốt, nay chuyện Tạ Dao làm ầm lên thế kia, sau này còn ai dám cưới?
Thế nhưng Tạ Dao lại thản nhiên lắc đầu.
“Thanh danh của con sao so được với song thân con?”
Trong thư từ hôn Tiêu phủ gửi đến, yêu cầu nàng tự thừa nhận mình không biết chữ nghĩa, chẳng hiểu lễ nghi, đức hạnh không xứng, câu chữ nào cũng bôi nhọ hạ thấp nàng đến tận xương tủy.
Thế nhưng Tạ Dao hiểu rõ, thứ họ nhục mạ không phải chỉ riêng nàng, mà là cả song thân vừa qua đời của đời.
Lễ nghi thơ phú của nàng đều do đích thân Tạ vương phi dạy dỗ. Có thể chưa đến mức đứng đầu kinh thành nhưng tuyệt đối không phải loại kém cỏi thô tục.
Tiêu phủ chê bai gia giáo môn hộ nhà nàng, điều đó còn khiến nàng tức giận hơn gấp bội so với chuyện họ chê bai một mình nàng.
Nàng tuyệt đối không thể gật đầu thừa nhận những lời vu khống vô căn cứ như vậy.
Một lời một câu đều dứt khoát mạnh mẽ, thấy nàng không vui, Tào thị cũng ngại ngùng, đành thôi không khuyên thêm nữa.
“Vậy Dao nhi đã nghĩ kỹ chưa? Đã từ hôn với Tiêu gia rồi, sau này muốn tìm lang quân tốt sẽ khó lắm đó.”
Giọng Tào thị mang đôi phần tiếc nuối.
Dao nhi này xưa nay luôn dịu dàng nhu thuận, vậy mà kể từ sau khi phụ mẫu mất lại dần cứng cỏi cố chấp. Theo bà thấy, cần gì phải vì một chút thể diện nhất thời mà vội vã từ hôn với Tiêu gia? Dù sao cũng từng có tình nghĩa, nếu chịu hạ mình nói vài lời dễ nghe, chưa biết chừng còn có thể gả vào Tiêu phủ làm quý thϊếp.
Dù gì với thân phận hiện tại của nàng, muốn có mối hôn sự tốt hơn cũng khó.
“Còn nữa, tuy lần này con đã từ hôn, hôn sự mùa hè coi như không thành, nhưng dù sao phủ vương gia vẫn còn, lúc sinh thời phụ mẫu con cũng để lại chút tư trang cho con, hai vị biểu tỷ của con cũng đang bận rộn, dạo gần đây nếu không có chuyện gì thì cũng đừng đến phủ nhà chúng ta thường xuyên.”
An ủi mấy câu lấy lệ, Tào thị vẫn không quên mục đích thật sự của chuyến đi này, cẩn thận nhắc thêm một câu.