Sau đó Minh Yên lại mê man suốt năm ngày.
Chẳng phải nói là mười lăm ngày sao?
Hắn đúng thật tính toán chi li, không để lãng phí một ngày nào.
Minh Yên đâu có mặt dày như tên cẩu nam nhân Sở Huyền Thanh này, vừa nghe liền đỏ mặt.
Đáng tiếc, còn chưa kịp mở miệng từ chối, Sở Huyền Thanh đã bế ngang nàng lên, hơi thở lạnh lẽo phả bên tai nàng:
"Phu nhân, không muốn sao?"
"Muốn."
Phải nói thật, chuyện lăn giường với Sở Huyền Thanh, cũng chẳng phải chuyện gì thống khổ.
Lúc đầu Minh Yên còn có ý chống cự, nhưng về sau thì hoàn toàn buông xuôi, chỉ biết tận hưởng. Trong quá trình ấy, nàng chẳng cần nghĩ gì, cũng không cần làm gì, chỉ cần nằm yên, là đã có thể nếm trải hết mọi mê say tuyệt diệu trên đời.
Khó trách trước khi nàng gả cho Sở Huyền Thanh, khắp Tu chân giới đâu đâu cũng có nữ tu, thậm chí cả nam tu mơ được song tu với hắn.
Chỉ có điều không tốt chính là—tên cẩu nam nhân này, quá dai dẳng!
Minh Yên nhiều lúc nghĩ, nếu như hiện tại tu vi của nàng không phải mới Trúc Cơ, thân thể và thần hồn còn yếu ớt, thì với bản lĩnh của Sở Huyền Thanh, hắn không biết còn muốn hành nàng đến bao giờ.
Nam nhân này ngoài mặt trông có vẻ lạnh lùng cấm dục, ai ngờ bên trong lại dâʍ đãиɠ đến thế.
Nghĩ lại lúc nàng vừa gả cho hắn, còn ngỡ mình sẽ phải sống cảnh quả phụ dù chồng vẫn còn sống suốt mấy chục năm, đúng là buồn cười thật.
Sự thật chứng minh, người ta — nhất là đàn ông — tuyệt đối không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Mười ngày trôi qua trong chớp mắt.
Cũng như những lần trước, Sở Huyền Thanh vẫn không có điểm dừng.
Minh Yên như vừa bị xe tải cán qua, toàn thân đau nhức, mềm nhũn, chống tay nhìn hắn mà kêu lên:
"Phu quân, đủ rồi."
"Chưa đủ."
Ánh mắt Sở Huyền Thanh tối lại, người đã hoàn toàn chìm trong du͙© vọиɠ.
"Chưa đủ? Vậy ngươi còn định để ta đi học nữa không?"
Minh Yên tức quá, cắn một phát vào vai hắn.
A phi!
Đúng là lão sắc lang!
Sở Huyền Thanh lúc này mới chậm rãi chịu buông nàng ra.
Minh Yên nhân cơ hội áp sát tai hắn, giọng ngọt như mật:
"Phu quân~"
"Không phải bảo đủ rồi sao?"
"Nghĩ gì đâu, ta muốn nói chuyện nghiêm túc."
"Ừ."
Tuy nói vậy, nhưng Sở Huyền Thanh vẫn nhắm nghiền hai mắt, bộ dạng mệt mỏi như muốn nghỉ ngơi.
"Phu quân, tỉnh dậy đi!" Minh Yên không chịu bỏ qua cơ hội gối đầu thủ thỉ thế này, người ta nói đàn ông dễ mềm lòng nhất là khi trên giường, Sở Huyền Thanh chắc cũng không ngoại lệ. Kế hoạch A thất bại, nàng còn có kế hoạch B. Một người thông minh lanh lợi như nàng, sao lại không chuẩn bị sẵn đường lui.
Lúc này phải tranh thủ từng giây từng phút.
Sở Huyền Thanh bị nàng gọi tỉnh.
Hắn ngồi dậy, nửa tựa vào giường, ánh mắt liếc qua cơ thể trần trụi của Minh Yên, ngón tay khẽ vẫy một cái, chiếc chăn liền tự động phủ kín người nàng.
“Ta mấy hôm nay cứ nghĩ mãi, thật ra không phi thăng được chưa chắc là lỗi của phu quân đâu, biết đâu là do công pháp sai đấy!”
“Ngươi mấy hôm nay còn có tâm trí để suy nghĩ sao?”
Đây mới là trọng điểm hả đại ca?
“Sai rồi sai rồi, không phải mấy hôm nay, là mấy ngày trước thôi!”
Minh Yên vội vàng chữa lại, rồi nhanh chóng kéo đề tài về chính sự: “Phu quân thấy sao? Có nên đổi công pháp không?”