Chương 6

Khủng khϊếp đến mức khiến người khác nghẹt thở!

Đáng tiếc, nàng sắp!

“Là lần thứ ba mươi bảy.”

Đầu ngón tay Sở Huyền Thanh dừng lại nơi nốt chu sa giữa trán nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Còn giả vờ ngạo nghễ nữa hả?"

“Phu quân, ngươi không tức giận sao?”

“Vì sao phải tức?”

“Người khác độ ba lần là phi thăng, còn ngươi thất bại đến lần thứ ba mươi bảy rồi, chẳng lẽ không nên giận à?”

“Vì vi phu ngu dốt.”

Ngươi nói vậy rồi ta biết phản bác làm sao nữa?!

Không cam lòng, nàng hừ nhẹ một tiếng:

“Chính là ta giận đó!”

Sở Huyền Thanh nghiêm túc nhìn nàng:

“Vì sao phải giận?”

Minh Yên đẩy hắn ra, xoay người dậm chân tức giận:

“Ta với mấy nữ tu khác đều khoe với nhau, nói phu quân ta lần này nhất định độ kiếp thành công, phi thăng thành tiên! Đến lúc đó ta sẽ là thê tử của tiên quân, có mặt mũi biết bao nhiêu! Ai ngờ ngươi lại tiếp tục thất bại. Bây giờ ta làm sao dám ra ngoài gặp người khác nữa?”

Sở Huyền Thanh im lặng rất lâu.

Minh Yên thấy hắn trúng đòn, mừng rỡ trong bụng, liền dứt khoát lật bài:

“Ta mặc kệ! Lần sau nếu ngươi còn không phi thăng được, ta sẽ hòa li với ngươi luôn!”

Nàng quay lưng lại với hắn.

Nên không hề thấy, khi nàng thốt ra hai chữ “hòa li”, tiên văn trong mắt Sở Huyền Thanh lóe lên một cái.

Đó là dấu hiệu cảm xúc hắn dao động.

“Ta có phi thăng hay không đối với nàng quan trọng đến vậy sao?”

Giọng hắn trầm thấp vang lên.

“Dĩ nhiên rồi. Phu thê mà, một người vinh thì cả hai cùng vinh, một người mất mặt thì cả hai đều mất mặt.”

Minh Yên nói tỉnh bơ:

“Năm đó ta đồng ý làm đạo lữ của ngươi, chính là vì muốn gả cho tiên quân!”

Lời này thật ra hơi nói quá.

Cả Huyền Thiên tông đều biết, năm đó để được làm đạo lữ của tiểu sư thúc, Minh Yên đã khóc lóc om sòm, còn đòi thắt cổ chết.

Tốn bao công sức mới cưới được người về!

Nhưng Minh Yên không bận tâm mấy chi tiết đó.

Dù sao mục tiêu của nàng là tìm đường chết, càng kịch liệt càng tốt.

Tốt nhất là khiến tên cẩu nam nhân Sở Huyền Thanh này không cần đợi tới lần độ kiếp thứ bốn mươi chín, mà ngay bây giờ lập tức một kiếm đâm chết nàng!

“Đã vậy.”

Giọng Sở Huyền Thanh vang lên sát bên tai.

"Đi theo ta.”

“Ơ?”

“Muốn đi đâu vậy?”

Minh Yên lẽo đẽo theo sau bước chân Sở Huyền Thanh, trong lòng đầy tò mò.

Huyền Thiên tông rộng lớn vô cùng.

Ngay cả Thiên Xu phong nơi nàng ở mười năm còn chưa đi hết, huống chi bây giờ Sở Huyền Thanh cứ rẽ trái rẽ phải, chớp mắt đã đưa nàng đi xa cả mấy chục dặm khỏi Thiên Xu phong.