Sở Huyền Thanh lạnh nhạt đáp: “Ngươi không cần đi.”
Minh Yên: “?” …Lẽ nào định trực tiếp gϊếŧ luôn tại chỗ?
“Đạo lữ đồng khí liên chi…”
Thấy nàng ngơ ngác ngẩng mặt nhìn, vẻ mặt mờ mịt dễ thương, Sở Huyền Thanh đành phải nói rõ thêm:
“Ta thay ngươi đi.”
—
Đường tới Tuyệt Tình Quật quả thật vừa lạnh vừa tối, đưa tay không thấy năm ngón.
Minh Yên chẳng còn cách nào, đành cả người dính chặt lấy Sở Huyền Thanh mà đi.
Sở Huyền Thanh bất lực: “Ta đã bảo ngươi đừng theo rồi.”
“Không!” – Minh Yên ôm chặt hắn hơn, cứng rắn nói: “Một người làm, một người chịu. Ta không thể để phu quân thay ta chịu tội.”
Trong bóng tối, đôi mắt nàng lấp lánh ánh sáng, giống hệt một tiểu linh thú ngoan ngoãn mà kiên cường.
Sở Huyền Thanh nhìn không được, cúi đầu hôn nhẹ lêи đỉиɦ đầu nàng.
“Phu quân…” – Minh Yên thầm nghĩ, có hắn cõng, mình không cần phải tự đi, thật tiện quá đi mất.
Đôi mắt nàng chớp chớp, tâm trí bắt đầu lạc trôi.
“Ngươi nói xem, Tuyệt Tình Quật vừa tối vừa vắng vẻ như này… có phải rất thích hợp để làm chuyện mờ ám không?”
“Ngươi muốn cùng ta song tu?”
“… Không phải! Là loại chuyện xấu thật sự kìa!” Mẹ nó, cái tên cẩu nam nhân này, suốt ngày chỉ nghĩ đến song tu!
“À.” — Nam nhân lập tức mất hứng, mặt xụ xuống.
“Ngươi nghe cho kỹ.” — Minh Yên kéo tai hắn, cố gắng lôi sự chú ý của hắn về lại, “Ngươi không thấy nơi này… rất hợp để gϊếŧ người diệt khẩu sao?”
"Không cảm thấy." Sở Huyền Thanh đáp.
"Tại sao?"
Rõ ràng Tuyệt Tình Quật này chính là nơi trời sinh để gϊếŧ người phi tang.
Gϊếŧ người không gây tiếng động đã đành, gϊếŧ xong còn có thể thả xác trôi sông, chảy thẳng xuống chân núi.
Thật sự là thần không hay, quỷ không biết.
Minh Yên vì biết chỗ này địa thế hiểm trở, được trời ưu ái, mới chịu cùng Sở Huyền Thanh tới đây.
"Đến rồi." Sở Huyền Thanh không trả lời câu hỏi của nàng.
Minh Yên không buông tha: "Ngươi trả lời trước cho ta đã."
Sở Huyền Thanh đẩy cửa đá ra, ánh sáng từ trong quật lập tức hắt ra, làm chói mắt Minh Yên.
Nàng theo bản năng định nhảy khỏi lòng ngực Sở Huyền Thanh để tự mình quan sát hoàn cảnh bên trong Tuyệt Tình Quật. Nào ngờ vừa mới bước nửa bước vào trong cửa, hàng loạt bóng ma quỷ dị với gương mặt kinh hãi cùng tiếng gào rợn người ào tới trước mặt.
"Quỷ a!"
Minh Yên hét lên, lập tức nhào ngược vào lòng Sở Huyền Thanh như bạch tuộc bám chặt không buông.
Sở Huyền Thanh đón lấy nàng thật vững vàng: "Giờ thì hiểu rồi chứ?"
Minh Yên: "Hu hu..." Tại sao giới tu tiên lại phải tồn tại mấy thứ như ma quỷ, chuyện này không khoa học chút nào hết!
Sở Huyền Thanh ôm lấy đạo lữ của mình, mặt mày thản nhiên bước xuyên qua đám quỷ đang gào thét.
Rồi ngồi xuống một tấm đệm cũ kỹ bên trong.
Đám quỷ thấy thế thì cảm thấy mất mặt, sao người đàn ông này lại không sợ gì hết.
Chúng nổi điên, tiếp tục giương nanh múa vuốt nhào tới.
Sở Huyền Thanh vốn chẳng buồn để tâm, nhưng người trong lòng hắn đang run lẩy bẩy, vùi đầu vào ngực không dám ngẩng lên. Ánh mắt hắn chợt lạnh lẽo, một cái liếc mang theo sát khí quét qua đám quỷ.
Quỷ: Không thể chọc vào, không thể chọc vào!
Chớp mắt sau.
Đám quỷ tan tác.
Người trong lòng hắn rón rén ló đầu ra: "Đi rồi hả?"
"Ừ, đi rồi."