Editor: Trâm rừng
Chuyện cấm địa phong ấn quỷ mộ của tổ trạch Vu Môn từ lâu vốn chỉ có các đệ tử và trưởng bối cấp cao mới được biết. Đêm qua, động tĩnh ở cấm địa khá lớn, không ít đệ tử Vu Môn bị đánh thức, nhưng chưa kịp đi dò la đã bị các trưởng bối lệnh cho ở yên trong phòng, không được ra ngoài tìm hiểu.
Sáng ra, mọi thứ trong tổ trạch Vu Môn vẫn như thường lệ. Các đệ tử trẻ tuổi theo lịch trình hằng ngày đi luyện tập khóa sáng, rồi tìm lão tổ tông của bọn họ cùng dùng bữa sáng.
Vu Nhã, một cô bé rất hoạt bát, tuổi còn nhỏ, chừng mười lăm, mười sáu, đúng độ tuổi thiếu nữ hoạt bát nhất. Cô bé thấy Diệp Lạc, liền hỏi: "Lão tổ tông, tối qua hình như bên cấm địa có chuyện, ngài có biết không?"
Diệp Lạc mỉm cười với cô bé: "Biết." Bởi cô chính là kẻ gây rối đó mà.
"Thế ngài có biết chuyện gì đã xảy ra không?"
Một nhóm đệ tử Vu Môn vây quanh cô, chớp chớp mắt, thầm mong lão tổ tông có thể lén tiết lộ chút nội tình cho bọn họ biết. Miệng của các trưởng bối quá kín, họ hỏi thế nào cũng không moi ra được, đành nghĩ cách tìm lão tổ tông trông có vẻ dễ nói chuyện hơn (vì người trẻ hơn).
Vừa lúc Vu Mã đi tới, nghe thấy vậy, tim hắn ta như thắt lại.
Bí mật về cấm địa tổ trạch Vu Môn, vì liên quan đến việc trọng đại, từ trước đến nay chỉ có trưởng bối và đệ tử cấp cao mới được biết, để tránh các đệ tử trẻ tuổi không biết nặng nhẹ, lỡ miệng tiết lộ ra ngoài.
Diệp Lạc gật đầu, chầm chậm nói: "Biết."
"Ngài có thể lén nói cho bọn con một chút không?"
Vu Nhã ghé sát vào cô, chớp chớp đôi mắt to đen trắng rõ ràng, vừa đáng yêu vừa dễ thương, hy vọng lão tổ tông nhìn mình đáng yêu như vậy mà thương thương nhiều một chút.
Diệp Lạc mỉm cười: "Không được đâu."
Trái tim Vu Mã đang treo ngược liền hạ xuống, các đệ tử khác thì thất vọng ra mặt, lầm bầm vài câu gì đó, cuối cùng bị Vu Vân mặt lạnh đuổi đi.
Hôm nay Vu Vân đến đây, chịu trách nhiệm hướng dẫn Diệp Lạc thuật pháp của Vu Môn. Lão tổ tông của Vu Môn mà không biết thuật pháp của môn phái mình chẳng phải sẽ bị người ta cười chê sao?
Mặc dù thực lực của lão tổ tông cao thâm khó lường, dù không biết thuật pháp cũng đã rất lợi hại, nhưng nếu học được thì chẳng phải như hổ thêm cánh sao? Cho nên trước khi trở về đã nói rõ rồi, để cô dạy Diệp Lạc thuật pháp của Vu Môn.
Khi Vu Vân giảng dạy, Vu Mã ngồi một bên quan sát, ngơ ngác nhận ra Diệp Lạc lại thật sự học được, còn về hiệu quả thế nào thì khó nói, dù sao cũng học được ra hình ra dáng.
Nhận thức của hắn ta lại một lần nữa bị phá vỡ.
Hóa ra, xác sống, tà ma đáng sợ nhất trên đời này, cũng có thể học được thuật pháp của người tu hành sao? Hay là vì xác sống có chữ "sống", nên khác với những tà ma khác, tương lai còn có thể dùng thuật pháp đã học để đánh bại người tu hành?
Vu Mã vô cùng băn khoăn, tiếc rằng những ghi chép mà tổ tiên Vu Môn để lại về xác sống quá ít, họ không có nhiều thứ để tham khảo. Hắn ta chỉ có thể lặng lẽ quan sát, thu thập thông tin về xác sống, rồi thêm vào ghi chép. Ngàn vạn năm sau, nếu đệ tử Vu Môn lại gặp phải xác sống xuất thế, những ghi chép này ít nhiều cũng có thể mang lại cho họ vài thông tin để tham khảo.
Vu Vân dạy một canh giờ, rồi để Diệp Lạc tự luyện tập, sau đó rời đi.
Vu Mã nhân cơ hội hỏi: "Ngài học mấy thứ này có ích gì không?"
Diệp Lạc không trả lời, mà giơ tay lên, ống tay áo trượt xuống, để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn thon thả, ý bảo hắn ta nhìn.
Vu Mã nghi hoặc nhìn cô, không biết cô muốn mình xem gì. Đang định nhìn kỹ, đột nhiên phát hiện ống tay áo của cô tự trượt xuống, như thể có một bàn tay đã kéo nó xuống.
Diệp Lạc nhìn con mèo đen bên cạnh, dường như không hiểu ý nó là gì.
Một đôi mắt màu phỉ thúy của mèo đen nhìn lại cô, ngồi xổm trên bàn, một chân đặt lên ống tay áo của cô.
Vì nó đáng yêu, Diệp Lạc không so đo với nó, nói với Vu Mã: "Tôi đã học được Tay áo Càn Khôn rồi. Thuật pháp này khá hay, có thể dùng để giấu đồ."
Diện tích của Tay áo Càn Khôn không lớn, không thể so với Túi Càn Khôn hay túi trữ vật, nhưng dùng để đựng những vật nhỏ thì rất tiện lợi.
Vu Mã lộ vẻ bừng tỉnh, hóa ra cô ấy muốn mình xem thuật pháp cô ấy vừa học được – phép Tay áo Càn Khôn.
Nhưng mà...
Hắn ta nhìn chằm chằm vào ống tay áo của cô, ở đó có một vết lõm nhẹ, như thể có một bàn chân mèo nhỏ xíu đang đè lên, không khỏi cảm thấy sắc mặt có chút kỳ quái.
Là Hồn Sứ phải không? Hóa ra mối quan hệ giữa Hồn Sứ và xác sống lại thân mật đến vậy, không chỉ có trách nhiệm dẫn độ cho cô ấy, mà còn không cho phép đàn ông khác tùy tiện mạo phạm cô ấy sao?
Vu Mã ngồi thêm một lúc, rồi xách con hồ ly tinh đã ăn no cứ quấn lấy hơi thở của xác sống mà đi lo công việc.
Nắng thu hiếm hoi bừng sáng, Diệp Lạc một mình ngồi trong sân, ánh nắng từ ngọn cây chiếu xuống, lấp lánh như những đốm sáng nhảy múa trên người cô.
Cô nói với con mèo đen: "Anh vừa làm gì vậy?"
Mèo đen không lên tiếng.
Diệp Lạc: "Anh biến thành người đi."
Mèo đen nhảy xuống bàn. Khoảnh khắc sau, bên cạnh bàn xuất hiện một người đàn ông áo trắng như tuyết, trắng đến mức như in sâu vào lòng cô, đó là sự sạch sẽ không vướng bụi trần, dường như mọi ô uế trên thế gian này đều không thể vấy bẩn anh chút nào.
Hồn Sứ cười nói: "Cô là con gái, đừng tùy tiện để đàn ông nhìn cơ thể mình."
Diệp Lạc không để ý: "Chỉ là cổ tay thôi mà."
Là một xác sống không có ký ức, quan điểm đạo đức của cô chưa được hoàn thiện. Người Vu Môn đưa cho cô cái gì thì cô học cái đó. Lại vì cô là lão tổ tông, không ai dám chỉ trỏ cô, nên hành động của cô đều là tùy hứng, theo cảm xúc.
Hồn Sứ nói: "Nhưng tôi không thích."
Diệp Lạc ngẩn người, nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt đen thẫm hơn người bình thường toát lên vẻ ngây thơ, như thể đang nói: Anh có thích hay không thì liên quan gì đến tôi chứ?
Xác sống chính là ngang bướng như vậy đấy.
Hồn Sứ không khỏi thở dài, khuôn mặt sạch sẽ xinh đẹp thêm vài phần bất đắc dĩ, dịu giọng nói: "Em phải làm một cô gái tốt, ngoan nhé."
"Bây giờ tôi không tốt sao?" Diệp Lạc hỏi: "Anh xét nét tôi lâu như vậy, chẳng lẽ chỉ muốn tôi làm một cô gái tốt thôi sao?"
Từ khi cô tỉnh lại ở nghĩa địa, vị Hồn Sứ này vẫn luôn đi theo cô, dùng thân phận một người ngoài cuộc không vướng bận trần như thế mà đánh giá, quan sát cô.
Trước đây Diệp Lạc không quan tâm, nhưng dạo gần đây, tự nhiên thấy hơi khó chịu. Về việc vì sao lại khó chịu, cô cũng không nói rõ được, chỉ là nhìn thấy mặt người đàn ông này, cô liền vô thức muốn làm trò, tốt nhất là có thể thấy anh tức giận. Cô thầm nghĩ, chắc chắn là vì mối quan hệ giữa Hồn Sứ và xác sống là đối lập. Hồn Sứ đối với xác sống, chính là vòng kim cô trói buộc xác sống, không cho xác sống làm cái này cái kia, quản rất rộng.
Hồn Sứ không nói gì, chỉ đưa tay xoa đầu cô, ánh mắt dịu dàng.
Diệp Lạc chợt cảm thấy trái tim mình như lỗi nhịp trong khoảnh khắc, nhưng điều đó là không thể. Là một xác sống, ngũ tạng lục phủ của cô đã không còn liên tục sản sinh nguyên khí, trái tim cũng sẽ không đập như người bình thường.
Hai người ngồi dưới nắng thu, không ai nói lời nào.
Một lúc sau, Diệp Lạc đột nhiên hỏi: "À phải rồi, tôi vẫn chưa biết anh tên gì? Hồn Sứ chắc không phải tên của anh, mà là một biểu tượng thân phận phải không?"
Hồn Sứ gật đầu: "Tôi tên là Doãn Dương."
Diệp Lạc lẩm nhẩm mấy tiếng trong lòng, trái tim lại có chút lỗi nhịp. Hai chữ "Doãn Dương" mang lại cho cô cảm giác rung động sâu sắc hơn bất kỳ cái tên nào khác. Chẳng lẽ là vì "Doãn Dương" là tên của Hồn Sứ sao? Chắc là vậy.
Buổi tối, Diệp Lạc về phòng nghỉ ngơi.
Cô nằm trên giường, nhìn thấy con mèo đen nhảy lên giường, đột nhiên nói: "Anh biến thành người đi."
Mèo đen quay đầu nhìn cô, dù không biết cô có ý gì, vẫn biến thành công tử áo trắng như tuyết, một mái tóc đen tuyền như lông quạ buông xõa. Khi anh mỉm cười với cô, trông vừa thanh khiết vừa ấm áp, có sự sảng khoái của thiếu niên và cả sự dịu dàng của người đàn ông.
Thật mâu thuẫn.
Diệp Lạc ghé sát vào anh, đột nhiên gọi: "Doãn Dương."
Trong mắt Hồn Sứ như có những vì sao vỡ vụn khẽ lay động, đầu ngón tay không tự chủ run lên.
"Không có gì, tôi chỉ gọi thử thôi." Diệp Lạc bình tĩnh nói, tự mình nằm xuống, lầm bầm trong miệng: "Không hiểu sao, tôi cứ thấy anh có chút quen thuộc."
Hồn Sứ nhìn xác sống đã làm xáo động tâm hồn mình mà lại nói những lời vô trách nhiệm như vậy, trên mặt lộ ra một vẻ kỳ lạ. Anh sửa lại vạt áo, ngồi bên giường, nhìn cô chìm vào giấc ngủ, đưa tay ra, phác họa khuôn mặt cô trong không trung...