Chương 12.3

Nhưng điều khiến ông cụ phẫn nộ là:

Lục Cảnh có thể cứu, nhưng anh không cứu.

Anh muốn thu mua.

Anh muốn trở thành chủ nhân của Lục gia.

Lục lão gia run lên vì giận:

“Nói vậy chủ tịch Lục hẳn là cũng coi thường bữa cơm trưa này?”

Ông cụ quát:

“Lục Phong Viễn, tiễn khách!”

Lục Cảnh đứng dậy.

Diêu Thính Thính sững sờ, đi nhanh vậy sao?

Lễ gặp mặt đâu?

Cô nhớ lại nội dung trong giấc mơ, hoảng hồn. Hình như đúng là lúc đó bọn họ không hề cho Ninh Tiểu Hứa lễ gặp mặt!

Cô cúi đầu đá nhẹ vào không khí, lòng buồn bực.

Tiểu Vương lập tức lấy điện thoại báo cho tổng giám và thư ký của Lục Cảnh chuẩn bị quy trình thu mua.

Lúc này, Diêu Thính Thính nhỏ giọng hỏi Tiểu Vương:

“Không phải tiệc gia đình thật hả?”

Cô vẫn muốn giãy giụa một chút.

Tiểu Vương cũng hạ giọng:

“Chủ tịch và họ thì không bao giờ có tiệc gia đình.”

Diêu Thính Thính nhìn quanh bàn người:

“Trước khi tới tưởng là sẽ có lễ gặp mặt.”

Tiểu Vương cười bất đắc dĩ. Trong thoáng chốc không biết phải phản hồi thế nào.

Người Lục gia chưa từng mong ông chủ kết hôn với cô, làm sao có chuyện tặng lễ gặp mặt?

Ông chủ mang cô đến đây chỉ để nói cho Lục Phong Viễn biết là anh đã hoàn thành giao ước. Một năm sau, anh muốn thấy vòng ngọc kia.

Quan trọng nhất là để Lục lão gia nhìn rõ thực tế, đồng ý chuyện thu mua.

Lục Cảnh hơi khựng lại một bước, liếc sang Diêu Thính Thính đầy mặt viết chữ "Đáng tiếc", rồi nói:

“Lục thị giờ đang thiếu tiền. Không có lễ gặp mặt cho em đâu.”

Diêu Thính Thính ngẩn người một chút, sau mới phản ứng kịp, lập tức gật đầu:

“Đúng rồi, quên mất. Không có tiền thì không có lễ gặp mặt. Vậy mình đi thôi.”

Lục lão gia nghe xong suýt nghẹn thở, nghiến răng nói:

“Đem đồ cho Diêu tiểu thư!”

Cả đám người trong Lục gia đều sững sờ.

Lục Cảnh tới là để thu mua bọn họ, mà ông cụ còn muốn cho Diêu Thính Thính lễ gặp mặt?

Diêu Thính Thính nghe xong, tim đang nhảy loạn cũng ráng ghìm lại. Vừa rồi cô chỉ thử nói đại một câu, không ngờ thật sự có quà!

“Không sao đâu, Lục lão tiên sinh, mọi người để dành tiền mà xoay sở.”

Cô chân thành đứng lại, còn quan tâm nhìn bọn họ.

Căn phòng càng lúc càng yên tĩnh.

“Đưa!” Lục lão gia gần như gào lên bằng hơi thở cuối.

Diêu Thính Thính còn nói tiếp:

“Thật sự không sao, cháu không cần đâu.”

Người hầu Lục gia luống cuống, căn bản chẳng biết đưa cái gì, vốn dĩ không hề chuẩn bị.

Diêu Thính Thính lại nói thêm:

“Cho cháu đồ quý quá, cháu sợ sau này mọi người không xoay kịp.”

Lục lão gia nghiến răng:

“Đi lấy ở thư phòng!”

Diêu Thính Thính:

“Vậy thì được, đồ trong thư phòng chắc không quá đắt, cháu cầm cũng yên tâm.”

Lục lão gia lại quát:

“Cái kia trên tường phía tây!”

Diêu Thính Thính: “?”

Cái nào trên tường phía tây?

Rất nhanh, người hầu bê một chiếc hộp dài tới trước mặt cô.

Lục lão gia lạnh giọng:

“Lễ gặp mặt...”

Ông cụ còn chưa kịp nói xong, Diêu Thính Thính đã nhanh tay nhận lấy, chẳng còn chút giả vờ từ chối nào.

Khóe miệng Lục lão gia giật giật.

Diêu Thính Thính ôm hộp, ngoan ngoãn nói:

“Cảm ơn Lục lão gia.”

Thấy cô đã nhận, Lục Cảnh nhấc chân đi ra ngoài.

Cô ôm hộp, vội vàng theo sát phía sau.

Tiểu Vương đứng bên cạnh:

“...”

Ông chủ muốn lấy gia nghiệp người ta, cô còn nhổ cả đồ nhà người ta mang về?

Xe vừa mở cửa, Diêu Thính Thính lập tức chui vào, ló đầu ra nhìn, phát hiện Lục Cảnh đi chậm rì rì.

Diêu Thính Thính: “!”

Bình thường anh đi cũng chậm vậy hả?

Lục Cảnh lên xe, Tiểu Vương cũng ngồi vào ghế phụ.

Diêu Thính Thính lập tức giục:

“Mau! Lái xe đi!”

Tài xế: “?”

Gấp dữ vậy?

Xe rời khỏi Lục gia được một đoạn, Diêu Thính Thính mới mở hộp ra.

Cô nhìn, là một bức tranh?

Tác giả hình như cô không quen biết.

Quả nhiên, Lục thị đúng là hết tiền thật.

Diêu Thính Thính hơi thất vọng, tùy tay đặt hộp sang một bên.

Lục Cảnh lên tiếng:

“Bức tranh đó 600 vạn.”

Diêu Thính Thính giật mình, vội ôm hộp lại, đặt ngay ngắn lên đầu gối như ôm bảo vật.

Cô nghiêm túc hỏi:

“Bao giờ anh về Lục gia nữa?”

“Nhớ gọi tôi theo. Là cháu dâu, tôi thấy mình nên thường xuyên qua đó.”

Lục Cảnh: “...”