Câu nói ấy khiến lòng Ninh Tiểu Hứa khẽ run lên.
Cô ta nghĩ đến Diêu Vọng người từ nhỏ coi mình như con ruột, Diêu Thính Thính vậy mà không màng tình cảnh của ba mình mà đào hôn?
Ninh Tiểu Hứa siết chặt tay. Cô từng đuổi cô ta ra khỏi nhà, bây giờ lại trốn tránh cả trách nhiệm của con gái sao?
Đúng lúc đó, Chương San bước đến, thấy khung cảnh có phần hỗn loạn, liền tò mò hỏi:
“Có chuyện gì thế?”
Ninh Tiểu Hứa lo lắng nói:
“Diêu Thính Thính bỏ trốn rồi.”
Chương San chẳng hề ngạc nhiên, chỉ hừ nhẹ:
“Tớ nói rồi mà, Diêu Thính Thính sao có thể chịu gả cho một người bị hủy dung chứ?”
Hai người ngồi xuống ghế, lòng vẫn thấp thỏm.
Ninh Tiểu Hứa không biết Diêu Vọng có thể tìm thấy Diêu Thính Thính không, còn Ninh Tố thì chỉ im lặng, khóe môi khẽ cong lên.
Bà ta liếc nhìn đám khách khứa đang xì xào bàn tán, trong mắt ánh lên vẻ tính toán lạnh lùng.
Trong tình huống này, Diêu Vọng chắc chắn sẽ không dám để lộ chuyện tân nương biến mất.
Bà ta chỉ cần chờ ông đến cầu xin Tiểu Hứa thay thế là đủ.
Từng phút từng giây trôi qua, chủ hôn trên lễ đài đang đứng nói. Ông vừa nghe báo tân nương mất tích. Vậy ông làm sao bây giờ?
Sao người của Lục Cảnh không đến bàn bạc với ông thời gian trì hoãn hôn sự?
Bọn họ như thế nào còn trấn định như vậy?
Ông đành phải kiên trì nói tiếp, càng nói lòng ông càng hoảng sợ, thỉnh thoảng nhìn về phía người của Lục Cảnh.
Một đám khách khứa phát hiện Diêu gia bên kia có chút loạn, lại nghe nói tân nương bỏ trốn, nhỏ giọng trò chuyện: "Thật hay giả thế?"
“Chạy rồi?”
“Đây không phải dẫm mặt Lục Cảnh xuống đất sao?”
Lục lão gia chống tay lên cây gậy trúc, khoé môi khẽ nhếch, cười lạnh một tiếng.
Lục Thành Tung ở phía sau ông cụ, ánh mắt thoáng qua một tia trào phúng.
Lục Cảnh không phải một hai phải cưới Diêu Thính Thính kia sao?
Giờ thì hay rồi, cô ta thà bỏ trốn, khiến Diêu gia bị bẽ mặt, chứ nhất quyết không chịu gả cho nó.
Bọn họ cũng muốn nhìn xem, Lục Cảnh muốn kết thúc như thế nào!
Lục Phong Viễn ngồi ở góc hẻo lánh, vừa nghe tin tân nương mất tích, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hắn liếc sang Hạng Miểu bên cạnh. Quả nhiên cô ta thoáng chấn động, rồi ánh mắt dần dần ánh lên một tia hy vọng.
Lục Cảnh vô dụng như vậy sao!
Ngay lúc ấy, cánh cửa lớn đột ngột mở ra.
Cả sảnh tiệc lập tức xôn xao, ai nấy đều theo bản năng ngoảnh đầu nhìn về phía lối vào.
Chỉ thấy chỉ váy cưới trắng noãn dẫn đầu vào cửa, sau đó cô gái được Diêu Vọng dìu đỡ từ từ đi vào.
Tiếng nhạc lễ cưới vang lên, người chủ trì hôn lễ quét mắt nhìn người đàn ông đang đi đến một bên, chỉ cảm thấy ba hồn bảy vía của mình rốt cuộc trở về, nhanh chóng tiếp tục phát triển không khí.
Diêu Vọng đỡ con gái rượu mà vẫn còn chưa hoàn hồn.
Vừa nãy ông thật sự sợ chết khϊếp, đi vào phòng thì trống trơn, đồ đạc ngổn ngang, chẳng thấy ai.
May mà đúng lúc ấy, cửa phòng bên cạnh mở ra, mới biết hoá ra là chỉ đổi phòng vì phòng trước bẩn rồi.
Bà dì thật là, chưa kịp hỏi kỹ đã hô loạn lên, suýt chút nữa hỏng chuyện!
Ở phía dưới, Ninh Tố nhìn thấy Diêu Thính Thính bình an xuất hiện, trong lòng chấn động mạnh.
Bà ta siết chặt chiếc túi trong tay, gân xanh nổi lên nơi mu bàn tay.
Sao lại thế này?
Ánh mắt bà ta lia nhanh về phía người dì giúp việc, cái nhìn lạnh như dao bén.
Bà dì bị ánh mắt ấy dọa sợ, không hiểu ra sao.
Làm sao vậy?
Diêu Thính Thính vẫn ở đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Như vậy thì Tiểu Hứa không cần phải gả thay mà?
Ninh Tố hít sâu một hơi, chậm rãi hiểu ra là con nhỏ kia đã chơi xỏ bà ta!
Phía xa, Chu Phỉ ngồi một mình, tay cầm ly champagne, dáng vẻ nhàn nhã như chẳng liên quan gì.
Dù sao phù dâu đều là người của Lục Cảnh, cô ấy có chen vào cũng chẳng có việc.
Ninh Tố bước đến, cầm theo ly rượu, nụ cười nhẹ mà sắc, rồi ngồi xuống bên cạnh Chu Phỉ.
Bà ta hạ giọng, mỗi chữ như dao rạch qua không khí:
“Các cô cố ý phải không?”
Bà ta híp mắt nhìn thẳng Chu Phỉ.
Rõ ràng không định bỏ trốn, còn giả vờ mất tích để trêu chọc bà ta?
Chu Phỉ nói: “Tôi đỗ xe ở phía sau khách sạn, chỉ thấy phong cảnh chỗ đó khá đẹp, nghĩ sau khi hôn lễ kết thúc còn có thể ra ngắm chút.”
Ninh Tố khẽ cười lạnh, lần này là thật sự không buồn che giấu nữa.
Chu Phỉ lại nói: “Sau đó, vừa nãy khi ở trong phòng, tôi vì nhìn chằm chằm mặt trời ngoài cửa sổ quá lâu, đến khi dời tầm mắt về trong phòng thì hoa mắt, lỡ tay làm đổ hộp đồ trang điểm của chuyên viên. Mấy người họ sợ làm bẩn váy cưới của Diêu Thính Thính, nên mới tạm thời đổi sang phòng khác.”
“Làm bà hiểu lầm, thật xin lỗi.”
Bà ta nén lửa giận, khẽ nhếch môi cười lạnh: “Tiến bộ rồi đấy à?”
Chu Phỉ cầm ly nước bên cạnh, thản nhiên nói: “Không phải do bà rèn giũa sao?”