Chương 7.1

Tiếng gõ cửa vang lên, Lục Cảnh đeo xong đồng hồ, nói:

“Vào đi.”

Kim Thôi gõ cửa cung kính nói:

“Có vài vị khách khả năng cần ngài đích thân tiếp đón.”

Lục Cảnh đi theo anh ta ra ngoài, vừa đi vừa hỏi:

“Bên kia chuẩn bị ổn hết rồi chứ?”

“Đều ổn cả rồi. Một lát nữa chuyên viên trang điểm sẽ tới dặm lại cho cô ấy, vòng cổ và nhẫn cũng đã kịp chuyển tới.” Kim Thôi đáp.

Lục Cảnh gật nhẹ: “Ừ.”

Kim Thôi nghĩ tới sợi dây chuyền ngọc bích kia, trong khoảng thời gian gấp gáp như vậy mà tìm được món phù hợp, cũng không dễ chút nào.

Lúc này, ở khúc ngoặt phía trước, một cô gái trẻ cầm tờ giấy, dáng vẻ loay hoay tìm phòng, bên cạnh còn có một bà dì đi cùng. Hai người vừa vặn xuất hiện trước mặt họ, suýt chút nữa va vào Lục Cảnh.

Kim Thôi vội vàng bước lên chắn trước người Lục Cảnh, loại ngày này tuyệt đối không thể để xảy ra sự cố. Quả nhiên, cô gái không tránh kịp, trực tiếp va phải anh ta.

Ninh Tiểu Hứa bị đυ.ng một cái, lảo đảo vài bước rồi ngã nhào xuống đất. Bà dì bên cạnh cuống quýt chạy lại đỡ, vừa ngẩng đầu đã thấy người đàn ông đối diện mặc vest chỉnh tề, dưới cặp kính gọng vàng là ánh mắt hơi cau lại, phía sau anh ta còn có ba bốn người đàn ông mặc vest đen đi theo.

Mà người đàn ông được bảo vệ phía sau ánh mắt lạnh lùng quét qua hai người.

Câu trách móc lập tức nghẹn lại trong cổ họng bà dì, không dám nói nữa.

Lục Cảnh thu lại ánh mắt, chỉ nhàn nhạt bước sang bên rồi tiếp tục đi thẳng.

Ninh Tiểu Hứa còn chưa kịp phản ứng, người đυ.ng vào cô đã đi luôn, không thèm dừng lại một chút?

“Các người có phải hơi quá đáng rồi không?” Ninh Tiểu Hứa tức giận nói, giọng hơi run.

Kim Thôi liếc mắt ra hiệu cho trợ lý Lục Cảnh, Tiểu Lý lập tức nán lại xử lý.

.

Trong phòng, Diêu Thính Thính vẫn đang ngắm sợi dây chuyền ngọc bích.

Trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh trong giấc mơ, cũng là dây chuyền này.

Đêm kết hôn trong giấc mơ, dây chuyền ấy liền bị quản gia Lục gia thu lại, sau đó cô chưa bao giờ thấy Ninh Tiểu Hứa đeo nữa.

Cô khẽ cau mày. Họ Lục này hình như có chút keo kiệt thì phải?

Trong giấc mơ, anh rõ ràng rất thích Ninh Tiểu Hứa, vậy mà cũng không tặng.

Diêu Thính Thính hơi tiếc nuối, ngón tay vẫn mân mê ngọc, ánh mắt lưu luyến chẳng rời.

Tiểu Vương nói:

“Diêu tiểu thư, dây chuyền này lát nữa hẵng đeo. Còn một tiếng nữa là bắt đầu rồi, lỡ làm mất thì phiền lắm.”

Họ chỉ chuẩn bị một món như vậy, vừa nãy chỉ là mang thử thôi.

Bên người ông chủ quanh năm suốt tháng không có bạn gái, bình thường có tặng quà cho phụ nữ cũng chỉ là cho khách hàng, mà mấy món đó đều do trợ lý tự chọn, chẳng có gì đặc biệt cả.

Lần này đột ngột cưới vợ, họ suýt chút nữa không tìm ra món nào phù hợp để dùng.

Diêu Thính Thính ngoan ngoãn nghe lời, để Tiểu Vương tháo dây chuyền xuống.

Cô cúi đầu nhìn chiếc váy cưới trắng tinh đang mặc, rồi đột nhiên hỏi:

“Tôi mặc thế này, đi vệ sinh có phải hơi bất tiện không?”

Tiểu Vương khựng lại.

Cả đội trang điểm làm tóc trong phòng đều sững sờ, không khí cứng ngắc trong giây lát.

Diêu Thính Thính vội vàng cười chữa:

“Tôi chỉ tò mò thôi, hỏi vu vơ mà.”

Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô liếc mắt nhìn Chu Phỉ, thấy đối phương buông rèm cửa, đi thẳng về phía mình.

.

Nửa tiếng sau.

Tiếp khách xong, Diêu Vọng tâm trạng vui như hoa nở, chỉnh lại áo vest, chuẩn bị đi tìm con gái cưng.

Ngay lúc ấy, Ninh Tiểu Hứa cùng bà dì đi cùng hốt hoảng chạy về, sắc mặt tái mét.

Bà dì cuống quýt nói:

“Không thấy Tiểu Thính đâu nữa!”

Nghe đến đây, tim Diêu Vọng nhảy thót lên tận cổ họng.

Ninh Tố giả vờ hoảng loạn hỏi:

“Dì chắc chứ?”

Bà dì gật đầu lia lịa:

“Thật mà! Chúng tôi đến phòng con bé thì thấy cửa mở toang, đồ đạc vương vãi khắp nơi, bên trong chẳng có ai cả!”

“Thế còn Lục Cảnh đâu?” Diêu Vọng gấp gáp hỏi.

“Cũng không thấy luôn!” Bà dì vội vã.

Diêu Vọng hốt hoảng chạy thẳng về phía phòng con gái.

Ninh Tiểu Hứa thấy thế cũng định đuổi theo, nhưng Ninh Tố nhanh tay giữ lại.

Giờ không phải lúc Tiểu Hứa ra mặt.

Con bé phải chờ Diêu Vọng đến cầu xin, để sau này khi Lục Cảnh điều tra, cậu ta sẽ biết gả thay vốn không phải là chủ ý của Tiểu Hứa.

“Nhưng mẹ...”

Ninh Tiểu Hứa còn chưa nói hết câu, Ninh Tố đã liếc mắt ra xung quanh, nơi khách khứa đang tụ lại, nhỏ giọng cắt ngang:

“Chúng ta phải giữ bình tĩnh. Không thể để ai biết là không thấy Thính Thính. Tin mẹ đi, ba con nhất định sẽ sớm tìm được nó.”

Ninh Tiểu Hứa đảo mắt nhìn quanh. Rõ ràng không ít khách khứa đang tò mò bàn tán, trong đó nhiều người còn chẳng quen biết Diêu gia, chỉ đến vì nể mặt Phong Thịnh.

Ninh Tố khẽ nói, giọng điềm nhiên mà đầy ẩn ý:

“Nếu Thính Thính thật sự đào hôn, thì Diêu gia coi như đắc tội với Phong Thịnh rồi.”