Sức lực Mạc Quân vốn đã cạn kiệt, chỉ hất được một cái yếu ớt rồi buông thõng, cánh tay nặng trĩu rơi xuống sofa. Hơi thở hắn gấp gáp, ngực phập phồng lên xuống, cả người như đang chìm trong cơn mê.
Khoảnh khắc Hạ Miên cúi sát xuống, mùi hương sữa gạo thoang thoảng từ người cô len vào khứu giác hắn, mềm dịu đến khó chịu. Trong ánh sáng nhập nhoạng, tầm mắt vô tình chạm đến vết sẹo xấu xí kéo dài nơi khóe mắt cô.
Đôi mày hắn khẽ cau lại, khóe môi nhợt nhạt hừ ra một tiếng, chất chứa sự chán ghét bản năng. Nhưng ngay sau đó, Mạc Quân bất giác dừng lại.
Khuôn mặt của người con gái đang gần kề khuôn mặt hắn, đôi mắt của Hạ Miên to tròn, tĩnh lặng như mặt nước hồ thu , đối lập hẳn với vết sẹo xấu xí kia....
Mạc Quân nhìn chằm chằm vào đó, nhất thời không dứt ra được. Giữa cơn sốt nóng rực, sự mệt mỏi khiến hắn không còn kiểm soát nổi dòng suy nghĩ.
Hơi thở ngọt ngào của thiếu nữ khẽ hòa lẫn với hơi thở dồn dập, nặng nề của hắn. Một bên là nóng bỏng, rối loạn, một bên lại trong trẻo, dịu dàng.
Trong khoảnh khắc cánh tay hắn lỡ chạm vào mu bàn tay Hạ Miên, cảm giác da thịt con gái mềm mại, mát lạnh đối lập với thân nhiệt bỏng rẫy của hắn khiến trái tim Mạc Quân bỗng khựng lại một nhịp.
Mạc Quân nghiến răng, nhắm chặt mắt, cố dập tắt tia suy nghĩ hoang đường vừa lóe lên. Chỉ một thoáng sau đó, hắn đã chìm vào giấc ngủ say....
Hạ Miên vẫn ngồi bên cạnh, đôi tay không ngừng thay khăn ấm lau mồ hôi trên trán hắn. Cứ cách một lúc, cô lại cúi xuống kiểm tra nhiệt độ, sợ rằng cơn sốt đột ngột tăng cao. Bóng đêm ngoài cửa sổ trôi dần, ngọn đèn bàn vàng nhạt hắt xuống, soi rõ gương mặt cô gái nhỏ nhắn đang chăm chú đến mức quên cả thời gian.
Tiếng hít thở dồn dập của hắn hòa lẫn nhịp tim căng thẳng của cô, mỗi phút trôi qua đều dài dằng dặc.
Lí do Hạ Miên cảm thấy lo lắng. vì trước đó ở trên Bản Ngọc Hồi, đã từng có 1 người đàn ông bị sốt nằm ngủ ở ngoài hiên nhà, kết quả là đã ra đi ngay trong đêm...
Rồi trong lúc bàn tay vẫn nắm chặt chiếc khăn ẩm, mí mắt Hạ Miên dần trĩu nặng. Cô gục xuống mép giường, hơi thở đều đặn, thϊếp đi từ lúc nào không hay.
Trong căn phòng tĩnh lặng, một người ngủ mê mệt vì sốt, một người ngủ quên vì mệt
**
Sáng hôm sau
Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, rọi xuống phòng khách rộng lớn. Mạc Quân chậm rãi mở mắt, đầu óc vẫn còn nặng trĩu sau cơn sốt. Cái đầu tiên đập vào mắt hắn là chỏm đầu đen đang gục ngay cạnh mép sofa.
Mái tóc dài của Hạ Miên rũ xuống, che khuất nửa gương mặt. Cô ngủ say, hơi thở đều đều, hoàn toàn không hay biết bản thân đã ngủ suốt cả đêm trong tư thế ấy.
Mạc Quân khẽ nhíu mày. Sự xuất hiện của Hạ Miên ở khoảng cách gần thế này khiến hắn thấy bực bội vô cùng, hắn chưa bao giờ ở gần con gái đến thế. Ánh mắt trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng cách đây mấy tuần, con nhỏ này quỳ trước cửa phòng hắn, nghẹn ngào cầu xin hắn đừng làm khó cô nữa.
Dáng vẻ Hạ Miên lúc đó hèn mòn, thấp kém đễn nỗi hắn chẳng buồn liếc mắt. Ấy vậy mà tối qua, cô ta lại dám trừng mắt kêu hắn im lặng!
Mạc Quân nhếch môi nhạt nhẽo, hừ thầm 1 tiếng
Nhưng dẫu thế nào, hắn cũng nhớ rõ, chính con nhỏ này đã thức cả đêm để trông hắn.
Ở bên kia, Hạ Miên cựa quậy người, mi mắt run run từ từ hé mở. Cô ngơ ngác vài giây, cho đến khi nhận ra ngay trước mắt mình là đôi con ngươi đen sâu thẳm, lạnh lùng của Mạc Quân.
Tim Hạ Miên thoáng chốc thắt lại, cả người như đông cứng. Cô vội vàng bật dậy, lúng túng đến nỗi suýt va đầu vào cạnh bàn. Hai tay siết chặt vạt áo, cô run giọng hỏi nhỏ:
“Cậu… cậu tỉnh rồi ạ? Thấy trong người đỡ hơn chưa?”
Mạc Quân tựa nửa người lên sofa, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua gương mặt hoảng hốt kia. Khóe môi hắn khẽ nhếch, giọng nói khàn khàn vì sốt nhưng vẫn đầy kiêu ngạo :
“Hừ, tôi chưa đến mức cần cô lo.”
Hạ Miên cắn môi, hàng mi khẽ run, cô cúi đầu lí nhí:
“Vậy cậu lên phòng nghỉ ngơi đi, xíu trước khi đi học tôi sẽ nấu cháo cho cậu!”
Mạc Quân hừ nhẹ một tiếng, không nói gì thêm. Nhưng rõ ràng thái độ hắn với Hạ Miên đã không còn gay gắt như trước
Trước khi đi học, Hạ Miên bận rộn trong bếp nửa tiếng đồng hồ. Cô đặt lên bàn bếp một nồi cháo còn bốc khói, bên cạnh là hộp thuốc hạ sốt đã chuẩn bị sẵn. Do dự một chút, cô xé mảnh giấy nhỏ, viết vội vài dòng nắn nót:
“Cháo còn nóng, nhớ ăn khi tỉnh lại. Uống thuốc sau khi ăn. Đừng ra ngoài lúc chưa khỏe.”
Cảm giác lời văn có hơi vẻ ra lệnh, sợ hắn hiểu lầm, Hạ Miên nghĩ nghĩ rồi vẽ thêm hình mặt cười bên cạnh
Viết xong, Hạ Miên đặt tờ giấy bên cạnh bát cháo rồi mới yên tâm xách cặp đi học.
….
Đến tận gần trưa, Mạc Quân mới trở mình tỉnh giấc. Cơn sốt đã lắng đi phần nào, nhưng dạ dày hắn cồn cào, khát khô cổ họng. Hắn bước xuống bếp, định tìm đại cái gì lót bụng.
Nhưng ngay khi vừa đẩy cửa, ánh mắt lập tức dừng lại trên chiếc bàn gỗ, nồi cháo vẫn còn được ủ trong khăn, hơi ấm lững lờ bốc lên, bên cạnh là mảnh giấy nhỏ với nét chữ mềm mại.
Mạc Quân đứng khựng lại. Đôi mày rậm khẽ chau, hắn cầm tờ giấy lên, liếc nhanh những dòng chữ gọn gàng kia.
Hắn hừ thầm, lắm trò thật!
Nhưng rốt cuộc Mạc Quân vẫn kéo ghế ngồi xuống, múc một muỗng cháo đưa lên miệng. Hương vị nhạt nhẽo, đơn giản đến mức chẳng có gì đặc biệt, vậy mà lại khiến dạ dày đang trống rỗng của hắn ấm dần lên.