Buổi sáng cuối tuần, biệt thự Đồng gia rộn ràng hơn thường lệ. Hành lý đã được sắp xếp gọn gàng, tài xế chờ ngoài cổng.
Còn trong phòng khách, Đồng phu nhân vừa chuẩn bị lên đường vừa không quên quay sang dặn dò Hạ Miên:"Hạ Miên à, cô với chú phải đi công tác sang Úc mấy ngày, chắc phải sang tuần mới về được, cháu ở nhà tự lo cho bản thân, ăn uống đàng hoàng nhé!".
Bà nhìn cô bé gầy gò ngày nào, nay đã dần tròn trịa hơn một chút, da dẻ cũng không còn xạm đen cháy nắng như trước, khóe môi bất giác cong lên: "Dạo này cháu có da có thịt hơn rồi đó, nhìn xinh xắn hơn nhiều. Nhớ lời cô dặn, chăm chỉ bôi kem chống nắng nghe chưa, hết thì kêu cô mua thêm!!".
Hạ Miên ngại ngùng cúi đầu, hai bàn tay xoắn vào nhau, khuôn mặt thoáng đỏ ửng. Cô lí nhí đáp:
“Dạ… cháu biết rồi ạ.”
Có con gái thật thì tốt biết bao, nghĩ vậy, Đồng Hi khẽ thở dài, ngao ngán quay sang nhìn thằng con trai cao nghều đang khoanh tay dựa lan can.
Ánh mắt bà lập tức sắc lại, giọng điệu mềm mỏng vừa rồi biến thành nghiêm khắc:
“Mạc Quân, mẹ cảnh cáo con, ở nhà mà con dám bắt nạt Hạ Miên một chút thôi, về nhà liệu hồn với mẹ!"
Cậu thiếu niên nhướng mày, hừ nhạt một tiếng, không buồn đáp lại. Thái độ hờ hững ấy càng khiến Đồng Hi bực thêm, bà nheo mắt uy hϊếp:
“Nghe rõ chưa?”
“Con biết rồi!!”. Làm như hắn thèm bắt nạt con nhỏ đó không bằng, Mạc Quân trả lời qua loa, giọng điệu đầy bất cần, nhưng rõ ràng không dám thách thức thêm.
“Vợ ơi, chúng ta sắp trễ giờ bay rồi” – giọng Mạc Tông Đường vang lên từ ngoài xe. Đồng phu nhân liếc con trai thêm lần cuối rồi vội vã ra cửa.
Cánh cửa biệt thự khép lại, để lại trong nhà khoảng lặng lạnh ngắt.
Mạc Quân chẳng buồn nhìn sang Hạ Miên lấy một cái, xoay người bỏ thẳng lên lầu, từng bước chân dứt khoát, tiếng “cạch” khô khốc khi cửa phòng trên tầng hai đóng lại càng làm khoảng trống trong phòng khách thêm rộng lớn.
Hạ Miên đứng lặng hồi lâu, đôi vai nhỏ khẽ sụp xuống. Cô buông một tiếng thở dài thật nhẹ, trong lòng thấp thỏm tự hỏi, mấy ngày sắp tới, rốt cuộc sẽ ra sao đây?.
**
Hai ngày tiếp theo, cuộc sống của Hạ Miên diễn ra yên ắng đến mức có chút lạ lùng. Cô và Mạc Quân hầu như không chạm mặt nhau.
Buổi sáng, khi Hạ Miên đi học thì hắn vẫn còn chưa thức dậy, đến lúc cô đã học qua hai tiết, cậu ta mới thản nhiên bước vào lớp. Buổi chiều tan học, Hạ Miên lại tranh thủ về sớm nấu bữa tối rồi ngồi lì trong phòng học bài. Chỉ đến khi đã cất sách vở chuẩn bị đi ngủ, cô mới nghe thấy tiếng động vang lên từ phòng bên cạnh, dấu hiệu duy nhất cho biết trong nhà ngoài cô ra còn có thêm một người nữa
Nhưng Hạ Miên không quan tâm lắm, như vậy càng tốt!
Từ lúc Dương Sâm chịu chỉ bài cho cô, Hạ Miên cảm thấy kiến thức Toán với Vật Lý của mình đã vững hơn rất nhiều. Có thể nói, hiện tại Hạ Miên đã bắt kịp kiến thức của các thầy cô giảng trên lớp.
Chính vì vậy Hạ Miên cảm thấy rất biết ơn Dương Sâm, cô không biết làm gì để báo đáp cậu. Vậy nên sáng hôm sau, Hạ Miên dậy sớm hơn thường lệ, cô chuẩn bị bữa sáng như mọi ngày, rồi tiện tay làm thêm một phần nữa.
Trứng ốp la, thêm chút rau xà lách, cà chua với 1 lát phô mai cheeddar, cuối cùng là 2 lát bánh mì, Hạ Miên kẹp tất cả lại rồi xếp ngay ngắn vào hộp.
Đến khi Dương Sâm vừa ngồi xuống, Hạ Miên lén liếc nhìn cậu. Sau vài giây chần chừ, cô khẽ đẩy cái hộp qua phía cậu, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Cái này sáng mình lỡ làm dư, cậu ăn luôn đi. Cảm ơn cậu mấy hôm nay đã chỉ bài cho mình”
Động tác kéo ghế của Dương Sâm khựng lại một chút. Ánh mắt cậu rơi xuống chiếc hộp đặt ngay ngắn trên bàn, thoáng bất ngờ
Vài giây im lặng, cậu đưa tay kéo hộp lại trước mặt, giọng điệu dửng dưng:
“Cảm ơn, xíu nữa mình sẽ ăn.”- Nói xong, Dương Sâm liền mở sách ra, thái độ vẫn lạnh nhạt như thường.
Hạ Miên thấy cậu không từ chối thì thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô nhoẻn miệng cười rồi tiếp tục làm bài tập
Màn trao đổi ngắn ngủi ấy lại rơi trọn vào mắt cả lớp 12A7. Không ít ánh mắt tò mò lập tức quét tới, lặng lẽ quan sát hai người ngồi bàn 3. Hộp đồ ăn sáng được đẩy qua đẩy lại kia, trong mắt mọi người bỗng chốc trở thành “vật chứng” mờ ám.
Tống Dương há hốc mồm, quay sang hỏi Lục Dư Hoài, thì thầm to không kém gì hét:
“Ơ này, hai người kia yêu nhau rồi à? Tiến triển có phải là quá nhanh rồi không?”
Lục Dư Hoài nhíu mày suy đoán: "Nhiêu đó thì chứng tỏ được gì"
Tống Dương không kìm được mỉa mai: "Ây da, anh Mạc, bữa sáng của anh đâu? Hạ Miên không làm cho anh à?"
Mạc Quân tất nhiên không thèm quan tâm lời Tống Dương Tống Dương lại tiếp tục mỉa mai: "Cũng đúng thôi, người ta vừa gặp anh thì dáng vẻ đã co rụt như thỏ, lấy đâu ra dám làm gì nữa!!"
Lục Dư Hoài ở đằng sau thầm cầu nguyện cho người anh em!!
Mặt Mạc Quân đen xì, hắn quay sang nhìn kẻ nhiều chuyện trước mặt: "Hình như dạo này mày chán sống rồi phải không?"
Tống Dương ngay lập tức ngoan ngoãn ngậm mồm không dám nói gì nữa...