Chương 34: Cho cậu

Với Hạ Miên, buổi thi hôm nay dễ thở hơn hôm qua nhiều.Làm xong bài thi, cô nhận ra mình còn dư đến hơn hai mươi phút. Hạ Miên đảo mắt quanh lớp 1 vòng, tò mò muốn xem có ai đã nộp bài chưa.

Không ngờ, ngay khoảnh khắc cô vừa nhìn xuống dãy bàn gần cuối thì Mạc Quân cũng ngẩng mặt lên.

Hai ánh mắt chạm nhau. Một bên là vẻ lạnh lùng, xa cách như thể đóng ngàn lớp băng. Một bên lại là ánh nhìn thoáng ngập ngừng, vừa lúng túng vừa cố tỏ ra bình thản.

Hạ Miên khẽ giật mình, tim đập nhanh thêm một nhịp. Cô vội cúi xuống giả vờ rà soát lại bài làm, nhưng bàn tay nắm bút lại run nhẹ, không cách nào bình tĩnh được

Từ sau cái đêm hôm ấy, đây là lần đầu tiên hai người chạm mắt nhau như vậy.

Ánh mắt kia khiến tim Hạ Miên thoáng thắt lại, nhưng không phải vì xao động, mà bởi nỗi bất an dấy lên tận cùng. Giống như bị dồn ép vào góc khuất, Hạ Miên chỉ muốn né tránh, cúi đầu thật thấp, giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì.

Tiếng xột xoạt của giấy thi vang lên, kéo Hạ Miên thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn. Từ bàn cuối cùng, Mạc Quân đứng dậy, dáng người cao gầy nổi bật giữa căn phòng yên ắng.

Cả lớp còn đang cắm cúi viết, vậy mà hắn đã ngang nhiên mang bài thi lên nộp.

Tờ giấy được đặt xuống bàn giáo viên một cách thờ ơ, gọn nhẹ như chẳng có chút sức nặng nào. Hắn không nói, cũng chẳng liếc lại, chỉ xoay người bỏ đi với dáng vẻ ung dung.

Hạ Miên khẽ cắn môi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Cô vốn biết Mạc Quân luôn ngông nghênh, nhưng không ngờ đến cả bài thi quan trọng thế này hắn cũng thản nhiên coi nhẹ. Chưa hết giờ mà hắn đã hiên ngang đứng dậy nộp bài, dáng vẻ dửng dưng như thể mọi thứ chỉ là trò chơi vô nghĩa.

Hạ Miên nhìn theo bóng lưng ấy, tim bỗng nhói một nhịp. Cô không hiểu Mạc Quân lấy đâu ra sự tự tin đến mức có thể coi thường tất cả như vậy. Với cô, từng con chữ trên trang giấy là cả một sự cố gắng, là hy vọng đổi thay cho tương lai. Còn với hắn, tất cả dường như chẳng đáng để bận tâm....

Tiếng kim đồng hồ tích tắc vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Đến khi còn vài phút cuối cùng, Hạ Miên mới cẩn thận đặt bút xuống. Cô rà soát lại một lượt, hít vào thật sâu rồi mới đứng dậy nộp bài.

Khi bàn tay buông tờ giấy xuống bàn giáo viên, Hạ Miên khẽ thở phào, bờ vai như trút được gánh nặng vô hình đè nén suốt mấy ngày qua. Trở về chỗ ngồi, cô ngả nhẹ lưng vào ghế, ngước mắt lên trần nhà, đôi môi cong lên một nụ cười rất khẽ. Dẫu bài làm chưa chắc hoàn hảo, nhưng ít nhất cô đã làm hết khả năng của mình.

“Cậu làm bài được không?” – giọng Dương Sâm vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạ Miên.

Hạ Miên khẽ giật mình, nghiêng đầu nhìn cậu. Không nghĩ nay Dương Sâm lại chủ động bắt chuyện với cô

“Mình thấy cũng ổn.” -Hạ Miên gật đầu nụ cười tươi tắn.

“Cậu thì sao?”

Dương Sâm nhún vai thản nhiên: “Không khó.”

Câu trả lời ngắn gọn, giọng điệu hờ hững, cùng lúc đó bàn tay hắn đẩy sang phía Hạ Miên một hộp tàu hủ. Hành động ấy tự nhiên như chẳng đáng để bận tâm, cứ như hắn chỉ thuận tay đặt xuống thôi.

“Cái này mẹ tôi làm. Cho cậu”

Hạ Miên thoáng ngẩn ra, nhìn hộp tàu hủ trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó diễn tả. Cô mím môi, đôi mắt cong cong trăng khuyết nhìn Dương Sâm

“Cảm ơn cô giúp mình nhé.”

"Cậu ăn luôn đi cho nóng!"

Hạ Miên ngại ngùng: "Cảm ơn cậu nhiều nha, giờ mình ăn liền!"

Sáng Hạ Miên căng thẳng lo thi nên cô ăn cũng không nhiều, nhìn hộp tàu hũ, nước miếng Hạ Miên như muốn ứa ra

Hộp tàu hủ đựng trong cốc thuỷ tinh, bên trong là lớp đậu nành mềm mịn, trắng ngần, phủ thêm chút nước đường vàng óng sánh nhẹ, hương thơm thoang thoảng gợi cảm giác ngọt ngào. Mùi gừng ấm áp lan ra,

Hạ Miên cầm thìa, múc một miếng đưa vào miệng. Vị béo bùi thanh mát lập tức tan ra nơi đầu lưỡi, hòa quyện với dòng nước đường ngọt dịu, khiến khóe môi cô bất giác cong lên.

Cô ăn từng muỗng nhỏ, nhưng lại say sưa đến mức quên cả sự hiện diện của người bên cạnh, vẻ mặt ngây ngô, tự nhiên như một đứa trẻ đang tận hưởng món quà yêu thích.

Dương Sâm chống tay lên bàn, thỉnh thoảng liếc sang. Nhìn dáng vẻ ấy, đôi mắt hắn vốn hờ hững bỗng nhuốm chút ý cười. Khóe môi cong lên rất khẽ, như một phản xạ vô tình, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, tựa hồ chưa từng có gì thay đổi.

Mossyy: Mấy bà thấy truyện hay thì nhấn đề cử với theo dõi truyện nhee!!!