Mạc Quân không thể chịu được âm thanh nhèo nhẹo của Tống Dương, hắn đành trả lời mọi thứ ngắn gọn
Hạ Miên là con nhỏ sống ở núi được ba mẹ hắn mang lên thành phố để cô được đi học, hiện tại đang làm giúp việc cho nhà hắn
Còn về vụ Diệp Mẫn Chi, hôm qua cô ta đã tỏ tình với hắn, cuối cùng Mạc Quân đã từ chối
Tống Dương suýt soa: “Thì ra là vậy! Sớm biết một ngày nào đó Diệp Mẫn Chi sẽ tỏ tình với anh rồi mà!”
“Nhưng anh thật sự không thích cô ấy à! Em thấy anh chịu nghe cô ấy nói chuyện các kiểu mà!”
Mạc Quân lạnh nhạt lắc đầu, hắn cảm thấy không thích con gái, nghĩ đến thôi đã thấy phiền rồi
Nếu không phải vì bố Diệp Mẫn Chi từng giúp đỡ gia đình họ Mạc vượt qua giai đoạn khó khăn, khiến Mạc Tông Đường cũng phải nể mặt phần nào, thì Mạc Quân đã không có kiên nhẫn với Diệp Mẫn Chi như thế
Có lẽ vì hắn đối xử với Diệp Mẫn Chi có chút khác biệt với mọi người nên đã khiến cô ta hiểu lầm
Hôm kia,trong bữa tiệc, Diệp Mẫn Chi ghé tai hắn bảo có chuyện cần nói riêng
Mạc Quân liền đồng ý, không nghĩ cô lại tỏ tình với hắn
Đã thế khi hắn từ chối: “Tôi không thích cậu”
Diệp MẪn Chi tỏ vẻ không tin, cô còn từ đằng sau ôm chặt người hắn
Hắn đang định vùng người ra thì thấy ở phía bụi cây, lấp ló bóng dáng của con nhỏ quê mùa
Có lẽ vì mải theo dõi hắn, cô ta còn bị ngã sõng soài…Đúng là đáng đời
Tống Dương hỏi:“Sao nụ cười của anh lại trở nên nham hiểm như vậy!!”
Vẻ mặt Mạc Quân quay lại lạnh lùng như cũ: “Biết đáp án rồi thì ngậm miệng đi!”
Tất nhiên Tống Dương không im, hắn tiếp tục gợi chuyện: “Vậy có phải ở nhà, anh thường xuyên bắt nạt cô bé núi đúng không?”
Lục Dư Hoài giờ mới nhớ ra: “Hèn chi buổi đầu đi học, Hạ Miên đã gọi tên anh, đã thế vừa nhìn thấy vẻ mặt hung tợn của anh thì liền co rụt người!!”
Tống Dương thở dài một hơi: “Ây da, Tiểu Miên đáng thương thật, chắc cậu ấy áp lực lắm!!”
Mạc Quân hừ thầm trong lòng, con nhỏ đó ai thèm bắt nạt. Đến nhìn hắn còn lười.
**
Chiều hôm ấy Hạ Miên nhận được tin sốc
Thái Từ Liên thông báo: “2 ngày nữa sẽ có bài kiểm tra đánh giá năng lực, các em về nhà ôn bài để làm bài cho tốt nhé!”
Trong lòng Hạ Miên nặng trĩu, những môn kia Hạ Miên gần như đã theo kịp các thầy cô giảng
Nhưng còn môn Toán với Vật lí
Hạ Miên nhớ lại lời khuyên của Dương Sâm, tinh thần cô trở nên phấn chấn hơn
Hạ Miên chợt lấy lại quyết tâm, cô sẽ làm được, không được nản lòng
Chiều hôm ấy, để tỏ lòng biết ơn
Hạ Miên ghé quán “Dương Hương đậu quán” để ủng hộ gia đình Dương Sâm
Hạ Miên thấy Dương Sâm đang bê đồ cho khách, cô vẫy tay chào cậu
Sau đó liền gọi một phần tàu hũ nước cốt dừa
Lưu Tuyết Mai nhận ra Hạ Miên, nhìn cô 1 vòng từ đầu đến chân rồi cảm thán: “Dạo này nhìn trắng trẻo hơn rồi nè,ngày trước gặp, da con xạm đen ta còn không nhìn rõ mặt mũi như thế nào!”
Hạ Miên ngại ngùng, có khoa trương quá không? Cô làm gì đen đến mức đó cơ chứ
Nhưng Hạ Miên cũng phải công nhận, dạo này do chăm chỉ xài kem chống nắng, cộng với việc che chắn cẩn thân nên da Hạ Miên cũng đã nhả bớt đen.
Nhưng nếu để so với các bạn gái trong lớp, quả thật vẫn là vô cùng chênh lệch
“Thằng Dương Sâm mà có bắt nạt gì con thì cứ qua đây mách ta nghe không?”
Hạ Miên vội lắc đầu : “Cậu ấy đã giúp đỡ cháu rất nhiều ạ!”
Lưu Tuyết Mai rõ ràng không tin thằng con trai mình tốt vậy, bà phủi tay nói :"Ây da, con không cần nói tốt cho nó đâu, con ta ta biết mà!!”
Hạ Miên nghe vậy thì liền phì cười, cô lén đưa mắt nhìn cậu
Dương Sâm chỉ biết bất lực thở dài. Thật sự mẹ hắn đã bán đứng hắn không xót miếng nào
Hạ Miên ăn hết chén tàu hũ xong thì tinh thần vô cùng sảng khoái
Tối nay cô sẽ bắt tay vào việc ôn thi! Đây là kì thi đầu tiên của Hạ Miên ở lớp 12
Với Hạ Miên,việc này có ý nghĩa vô cùng to lớn. Cô muốn chứng minh bản thân mình xứng đáng với sự tín nhiệm Đồng phu nhân- người đã trao Hạ Miên cơ hội được tiếp tục đi học
Vậy nên, cô nhất định phải làm được
Lưu Tuyết Mai vẫy vẫy tay với Hạ Miên: “Thỉnh thoáng ghé quán ta ăn tàu hũ tiếp nha”
Hạ Miên ngoan ngoãn gật đầu: “Cháu nhất định sẽ ghé thường xuyên ạ!”
“Hẹn gặp cậu ngày mai ở trường nha!”- Hạ Miên vẫy tay tạm biệt Dương Sâm
Cậu lạnh nhạt gật đầu, dõi theo bóng Hạ Miên cho đến khi bóng cô mờ hẳn rồi biến mất….