Chương 26: Tủi thân

Tống Thanh Thanh thấy Hạ Miên xuất hiện cùng với Mạc Quân thì vô cùng sốc

Giọng điệu cô ta chua ngoắt, lên mặt với Hạ Miên: “Sao mày lại xuất hiện ở đây, cút về nhà đi. Sinh nhật chị Diệp không phải cóc ghẻ như mày muốn là vô được đâu!!!”

Diệp Mẫn Chi cản lời Tống Thanh Thanh, đợi Mạc Quân trả lời

Mạc Quân thản nhiên cởi nón, để cho Hạ Miên tự xoay sở

Hạ Miên nhớ lại lời Mạc Quân nói trên xe khi nãy, cô vội vàng lên tiếng: “ Mình là họ hàng xa của Mạc Quân! Mình tên Hạ Miên, rất vui được gặp cậu!”

Hạ Miên nhìn vẻ xinh đẹp của Diệp Mẫn Chi, cô nhận ra cô ấy chính là người đã đưa nước ở sân bóng rổ cho Mạc Quân

Cũng là người đi cùng với Mạc Quân ở hành lang...Thì ra cậu ấy tên là Diệp Mẫn Chi

Diệp Mẫn Chi nghe vậy liền vui vẻ dịu dàng lại, cô ta không thèm để tâm gì đến Hạ Miên nữa

Diệp Mẫn Chi kéo tay áo Mạc Quân dẫn hắn vào trong sân nhà: “Mình đợi cậu nãy giờ...”

Cô ta không quên quay lại nhìn Hạ Miên, lời nói hàm ý: “Họ hàng xa của Mạc Quân, cậu cũng vô đây chơi đi!”

Diệp Mẫn Chi không thèm gọi tên Hạ Miên. Cô biết bản thân cũng không được chào đón ở đây, chỉ biết cười khổ 1 tiếng

Vẻ mặt Tống Thanh Thanh hiện tại rất phức tạp, cô ta không thể tin con nhỏ này với Mạc Quân lại là có quan hệ như vậy

Nhà họ Mạc giàu và quyền lực nhất cái thành phố này. Nhìn sao cũng không thể tin Hạ Miên lại có gốc gác lớn vậy!!

Tống Thanh Thanh khoác tay, vẻ mặt bề trên nói với Hạ Miên: “Tốt nhất mày nên hành xử biết điều”

Hạ Miên không thèm quan tâm lời Tống Thanh Thanh nói, cô cứ thế đi vào trong nhà

Khi nãy ngồi xe moto với Mạc Quân, Hạ Miên không dám ngồi sát hắn, liền ngồi xích ra tận đít xe. Kết quả là hiện tại thân dưới Hạ Miên vô cùng đau nhức

Cô xoa xoa bắp đùi, ánh mắt ngơ ngác nhìn quanh một vòng

Diệp Mẫn Chi mở tiệc ngoài trời, đồ ăn toàn là những món ngon nhập khẩu từ nước ngoài

Hạ Miên nhìn một bàn thức ăn đầy màu sắc, nhìn mọi người khoác trên mình bộ đồ sang trọng đang vui vẻ nói chuyện với nhau

Ở giữa bàn tiệc là Diệp Mẫn Chi, cô xinh xắn lộng lẫy như một nàng công chúa

Mọi người cùng hát vang ca khúc chúc mừng sinh nhật cô

Kết thúc bài hát, Diệp Mẫn Chi nhắm mắt chắp tay ước nguyện rồi nở nụ cười mãn nguyện thỏa mãn

Cuối cùng là màn cắt bánh kem…

Trong một giây phút, niềm choáng ngợp xen lẫn cảm giác lạc lõng len vào trong lòng Hạ Miên, như thể khung cảnh ấy quá mức rực rỡ so với loại người như cô

Nỗi tự ti Hạ Miên muốn xóa bỏ lại một lần nữa trào lên. Cô nhớ Ngọc Hồi, cô muốn được ở bên mẹ…

Nếu cô còn mẹ, có phải đến ngày sinh nhật, cô cũng sẽ được mẹ mua bánh kem? Được mặc chiếc váy xinh đẹp, rồi chắp tay ước nguyện như vậy hay không?

Sống mũi Hạ Miên chợt cay, từ khóe mắt bất giác trào ra dòng lệ chua xót

Qua đôi mắt đang nhòe, cô thấy Diệp Mẫn Chi ghé tai Mạc Quân nói gì đó, hắn gật đầu.

Hạ Miên nhanh chóng dời tầm mắt qua chỗ khác. Cô biết cảm xúc hiện tại của mình như vậy là không phù hợp, liền khẽ hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, che giấu bằng nụ cười gượng gạo mà khóc trông còn đẹp hơn

Hạ Miên lại gần chỗ bàn đựng đầy các loại bánh ngọt đầy màu sắc, ngắm nhìn rồi chọn 1 cái bánh mứt dứa

Đồ ăn ngon sẽ xoa dịu mọi những nỗi buồn của con người!!

Đúng là như thế!

Hạ Miên ăn thử miếng bánh đầu tiên, cô cảm thấy tâm hồn của mình như được xoa dịu vỗ về. Cảm xúc trống rỗng mau chóng được lấp đầy bằng hương thơm ngọt ngào mà chiếc bánh kia mang lại

Oa!! Ngon quá đi mất

Đôi mắt Hạ Miên rực sáng, cô chưa được ăn món nào ngon như vậy

Hương thơm ngọt ngào của sữa hòa với vị béo của bơ, kết hợp cùng vị chua chua của mứt trái cây

Cô cảm thấy đầu lưỡi như tê dại, liền không kìm lòng được lấy thêm 1 cái nữa

Hạ Miên không quen bất cứ ai trong bữa tiệc này, hiện tại cô cũng không muốn ở đây một tí nào

Cô ghét cảm giác lạc lõng trong đám đông, cảm giác như bị thế giới quay lưng lại vậy

Nhưng Hạ Miên không biết đường về, cô chỉ có thể đợi Mạc Quân...

Trong lúc buồn chán, Hạ Miên đi vòng vòng trong sân, rời xa bàn tiệc xa hoa náo nhiệt. Cô định tìm một chỗ yên tĩnh hơn đợi cho tiệc tàn.

Đang đi tìm chỗ, Hạ Miên lại bắt gặp 2 hình bóng quen thuộc

Là chủ nhân của bữa tiệc Diệp Mẫn Chi, cùng với Mạc Quân

Diệp Mẫn Chi choàng tay ôm chặt Mạc Quân từ phía sau, cô ấy nói gì đó

Ở khoảng cách xa, Hạ Miên không nghe rõ…

Hạ Miên đang định âm thầm rút lui, cô không muốn mang tiếng xấu là theo dõi hắn

Chỉ là quá xui xẻo, khi quay người rời đi, Hạ Miên bị vấp vào bụi cây, cô ngã xổng xoài ra đất

Tiếng động quá lớn, thành công thu hút 2 người kia

“Ai đó!!”

Hạ Miên nghe thấy người hỏi là Mạc Quân. Cô sợ hãi mau chóng đứng dậy, xoa xoa bàn chân rồi chạy bán sống bán chết