Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hồi Hạ

Chương 20: Nổi giận

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hạ Miên rút kinh nghiệm từ hôm qua, cô cầm theo đồ ăn để ăn trưa, đỡ tốn tiền phải mua cơm trên căn tin. Dù sao thì tất cả đều là tiền của Đồng Hi chu cấp cho cô. tiết kiệm được cái gì hay cái đó.Vừa ăn cơm xong thì Tuệ Nhi đến tìm cô, cô bạn lớp trưởng khuôn mặt nghiêm túc thông báo: “ Cậu xuống phòng giáo viên lấy đồng phục nhé”

Hạ Miên vui vẻ, đồ Hạ Miên mặc vô cùng khác biệt so với với mọi người, nên đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm để mọi người nhòm ngó.Cuối cùng cô cũng có đồng phục giống các bạn rồi!!!

Cô vui vẻ trả lời: “Cảm ơn cậu nhé, giờ mình xuống lấy liền”

Tuệ Nhi khẽ gật đầu rồi nhanh chóng quay về chỗ ngồi của mình đọc sách tiếp

Dáng vẻ cô bạn làm Hạ Miên nhớ đến ngay Dương Sâm, có thể nói hết ý trong 1 câu thì tuyệt nhiên không nói câu thứ 2.

Hạ Miên đi xuống phòng giáo viên, lúc đi ngang qua sân bóng rổ, ánh mắt cô chợt nhìn ra bóng dáng quen thuộc của cậu thiếu niên

Dưới ánh nắng rực rỡ, cậu thiếu niên với vóc dáng to lớn trở nên nổi bật hơn bao giờ hết

Khuôn mặt hắn kiêu ngạo, sóng mũi cao dài cùng đôi mắt sắc bén khiến người khác e sợ, từng đường nét hiện ra như tượng tạc

Mỗi lần vung bóng, tiếng gào thét của các bạn nữ lại vang lên điên cuồng

Mạc Quân đỡ bóng vượt qua hàng thủ của đối phương một cách dễ dàng, mỗi cú nghiêng người đều vô cùng nhanh nhẹn, hắn nhảy lên thật cao rồi tự tin úp bóng vào rổ

Toàn thân hắn là vẻ kiêu ngạo lạnh lùng trời sinh, không hiểu sao trong đầu Hạ Miên lại hiện ra câu “thiên chi kiều tử nhìn đời bằng nửa con mắt”

Hạ Miên nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp tóc xoăn hạt dẻ chạy đến bên hắn, đưa hắn chai nước

Hắn nhận lấy rồi uống, cô gái kia thấy vậy thì vẻ mặt nũng nịu hạnh phúc.

Hạ Miên không quan tâm nữa.

**

Hạ Miên nhận được đồng phục thì vô cùng vui vẻ.

Trên đường trở lại lớp học, cô khẽ ngân nga bài hát quen thuộc. Nhưng khi quay lại lớp học, vẻ mặt của Hạ Miên liền đông cứng

Cô nhìn đống sách vở của mình bị giục bừa bãi xuống dưới đất, trên bàn học lại là những từ ngữ thô tục được viết bằng phấn trắng

Hạ Miên quả thật không nhịn được nữa rồi, cô hít một hơi kìm nén cơn giận trong l*иg ngực

Hạ Miên bước lên bục giảng, trước mặt mọi người cất giọng mạnh mẽ đanh thép: “Ai là người vẽ bậy và ném tập vở của mình xuống dưới đất?”

Cô vừa nói, ánh mắt vừa chăm chú quan sát mọi người

Thế nhưng không một ai trả lời Hạ Miên hết

Mọi người lại tiếp tục vui vẻ nói chuyện với nhau như chưa có chuyện gì xảy ra!

Hạ Miên siết chặt lòng bàn tay đầy mồ hôi: “Mình hỏi lại lần nữa, ai là người vẽ bậy và ném tập vở của mình xuống dưới đất”

Hạ Miên vừa dứt lời thì nhóm của Mạc Quân cũng bước vào lớp

Cả đám đều là những chàng trai trẻ tuổi sung sức cháy hết mình với bóng rổ, ai cũng ướt nhẹp mồ hôi

Hạ Miên coi như Mạc Quân không tồn tại

Tất nhiên Mạc Quân cũng thế, đến liếc mắt cũng không nhìn đến Hạ Miên, hắn ung dung bước đến chỗ ngồi của mình

Còn Tống Dương với Lục Dư Hoài đứng một bên xem náo nhiệt

Rốt cuộc cũng có người trả lời: “Là tôi đấy, thì sao?”

Tống Thanh Thanh nhếch mép cười khinh khỉnh

Cô ta vừa trả lời vừa tiến đến trước mặt Hạ Miên, thái độ vô cùng cợt nhả: “Sao thế? Tôi làm đấy! Tống Thanh Thanh tôi làm nè! Cậu định làm gì tôi nào!”

Hạ Miên nghiêng mắt xuống nhìn Tống Thanh Thanh, cuối cùng làm ra hành động khiến ai cũng phải bất ngờ
« Chương TrướcChương Tiếp »