Chương 19: Gây bất ngờ

Giáo viên dạy Tiếng Anh là một cô giáo trẻ mặc đồ vô cùng phong cách

Hạ Miên để ý đây có vẻ là tiết mà các bạn trong lớp 12A7 thích nhất. Đa số mọi người đều chăm chú nghe giảng

Hôm nay học về chủ đề “Environment”

Cô Trương Ngọc Hoa đặt những câu hỏi về chủ đề này, sau đó mời các bạn trong lớp trả lời

Câu hỏi đầu tiên là về các biện pháp bảo vệ môi trường

“Cô mời bạn lớp trưởng nào”

Lớp trưởng 12A7 là một bạn nữ đeo kính ngồi ở bàn thứ 5 dãy giữa, cô bạn tên là Tuệ Nhi

Tuệ Nhi phong thái vô cùng điềm tĩnh, cô nàng đứng lên trả lời không vấp 1 chữ nào, phát âm cũng vô cùng dễ nghe

Trương Ngọc Hoa gật gù, không ngàn ngại khen: “Good job!”

“Cô muốn nghe ý kiến từ một bạn khác” – cô nhìn xung quanh lớp, cuối cùng ánh mắt dừng trên khuôn mặt của cô bé gầy gò ngồi bàn 3

“Cô mời bạn học sinh mới nào!! What’s your name”

Hạ Miên đứng lên trả lời: “My name’s Ha Mien”

Hạ Miên tiếp tục cắn môi suy nghĩ câu trả lời...

Thấy Hạ Miên có vẻ không tự tin, Trương Ngọc Hoa liền an ủi: “Ha Mien, Come on, you got this!!”

Cuối cùng Hạ Miên cũng nói được câu trả lời của mình.Tuy nhiên nếu so với Tuệ Nhi, phát âm của Hạ Miên không bằng 1 góc

Bằng chứng là vừa trả lời sau, mọi người trong lớp không nhịn được hùa nhau cưòi

Đến người có khuôn mặt ngàn năm không đổi biểu cảm như Dương Sâm cũng cong nhẹ khóe môi

Tống Thanh Thanh vô cùng hả hê, cô ta cất giọng mỉa mai: “Không ngờ lớp chúng ta lại có người biết nói tiếng ả rập nữa cơ đấy!!”Hạ Miên bối rối, cô cũng biết phát âm tiếng anh của bản thân vô cùng dở tệ

Ở chỗ Hạ Miên, môn Tiếng Anh vốn là môn tự học, các giáo viên cũng sẽ không dạy gì nhiều về cách phát âm

Cùng lắm chỉ giảng giải về Ngữ Pháp

Nên thành ra, đối với Hạ Miên, Môn Tiếng Anh chính là môn cô yếu nhất

Hạ Miên thấy mọi người chê cười phát âm của cô, khuôn mặt đen nhẻm của cô hiện lên tia ửng đỏ

Cúi gầm mặt xuống trông vô cùng đáng thương

Lục Dư Hoài đá nhẹ vào chân Mạc Quân:” Nhìn kìa anh Mạc, cô bạn học mới bị mọi người cười đến đỏ bừng mặt kìa!”

Mạc Quân xoay xoay cây bút trong lòng bàn tay, kiệm lời đáp:"Liên quan gì đến tao?”

Thật là không liên quan?

Hay do ban đầu Lục Dư Hoài đã nghĩ nhiều nhỉ?

Đại ca và cô bé núi Hạ Miên?

Đúng là nghĩ thế nào cũng không kiếm được điểm chung liẻn quan đến nhau!!

Trương Ngọc Hoa thấy mọi người trong lớp ồn ào, liền nghiêm túc nhắc nhở “Được rồi cả lớp trật tự nào”

Cô giáo Trương ngó một vòng xung quanh lớp, cô chậm rãi nói:

"Cô chỉ muốn nói với các em một điều, ngôn ngữ sinh ra để chúng ta hiều nhau, để kết nối mọi người, chứ không phải để chê bai nhau.Rốt cuộc Tiếng Anh cũng chỉ là công cụ giao tiếp thôi. Các bạn hiểu ý cô chứ?”

Hạ Miên thấy cảm động, cô biết những lời này là cô Trương muốn gửi gắm đến cô

Lần sau nếu đứng lên trả lời, cô nhất định sẽ thật tự tin hơn

Cô sẽ không nhút nhát rụt rè như ngày hôm nay nữa!!

“Được rồi, cô muốn mời một bạn khác, nói cho cô nghe về các biện pháp bảo vệ môi trường mà nước ta đã và đang thực hiện”

“Mạc Quân! Em trả lời đi”

Không khí trong lớp bỗng dưng tĩnh lặng. Hạ Miên nghe thấy tên hắn cũng bất giác khẽ run, tim đập hẫng đi một nhịp”

Cô đã nghĩ hắn sẽ cà chớn trả lời đại đáp án, hoặc sẽ nhếch mày kêu” em không biết” với thái độ cà lơ phất phơ

Nhưng ngược lại hoàn toàn

Mạc Quân trả lời vô cùng gãy gọn, giọng hắn trầm ấm, phát âm vô cùng chuẩn chỉnh dễ nghe

Hạ Miên há hốc mồm ngạc nhiênn, cô nhớ lại đoạn radio người nước ngoài nói tiếng Anh mà cô được nghe khi còn đi học

So với đoạn băng ấy, giọng cậu quả thật nghe còn hay, còn dễ nghe hơn

Thậm chí đến cô giáo Trương khi nghe cậu trả lời còn không ngừng gật gù

Hạ Miên siết chặt lòng bàn tay, so với mọi người, có lẽ cô còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa mới được!!!