Ngay khi Hạ Miên vừa hỏi xong, cô đã hối hận. Mạc Quân vốn đã cao, giờ hắn còn đứng trên cầu thang, khiến dáng vẻ hiện tại của hắn càng trở nên bức người
Hắn liếc mắt xuống nhìn Hạ Miên, chậm rãi lạnh lùng nói: “Không phải việc của cô”
Hiện tại quan sát kĩ, Hạ Miên mới thấy trên chán của hắn còn có một vết thương khác. Nhưng đó không phải là việc cô cần quan tâm
Nhận ra bản thân đã nhiều chuyện, cô nhỏ giọng lí nhí đáp: “Tôi xin lỗi”
Mạc Quân nhìn đôi mắt to tròn giả vờ ngây thơ của Hạ Miên, tâm trạng hắn lại càng khó chịu: “Tốt nhất cô đừng xen vào chuyện của tôi, nếu cô hé môi nửa lời về chuyện này, đừng trách tôi!”
Chuyện này Hạ Miên nghĩ là chuyện hắn bị thương
Khí thế của Mạc Quân quá bức người, Hạ Miên cắn môi, cô cúi gầm mặt không dám nhìn hắn nữa: “Tôi biết rồi”
Mạc Quân hừ một tiếng khó chịu rồi đi lên lầu
Hạ Miên ngồi bần thần ở cầu thang, cô cảm thấy buổi chiều vui vẻ của cô đã bị thái độ của hắn dập tắt
Cô nhớ những tháng ngày rong ruổi tự to tự tại đi hái nấm, nhớ hơi thở của núi rừng, nhớ Ngọc Hồi, mà cũng nhớ mẹ nữa…
Bao giờ cô mới có thể khiến những người ghét mình trở nên yêu quý cô đây, chỉ vì Hạ Miên không xinh đẹp, chỉ vì cô đến từ một nơi xa xôi hẻo lánh, mà mọi người khinh ghét cô đến vậy sao
Hạ Miên nhớ lại ánh mắt Mạc Quân nhìn mình khi nãy, cảm thấy trong lòng nhói đau…
**
Hôm nay Hạ Miên đã biết đường đi học nên Mạc Quân đi cũng không đợi cô nữa
Hắn vẫn như cũ chê đồ ăn Hạ Miên, gắp được mấy đũa cho có liền xách cặp đứng dậy
Đồng Hi chỉ biết thở dài: “Không biết giống ai mà lì lợm như vậy”- vừa nói đôi mắt còn bất mãn liếc nhìn Mạc Tông Đường
Mạc Tông Đường”…”
Được rồi tất cả là do ông. Mạc Tông Đường thấy vợ không vui liền ghé tai vợ thầm thì gì đó
Cuối cùng Đồng Hi lại vui vẻ trở lại
Hạ Miên cảm thấy tình cảm của họ vô cùng tốt, cô thật sự cảm thấy ngưỡng mộ
Sau này lấy chồng, cô cũng sẽ tìm một người yêu thương mình như vậy. Không cần giàu có, cũng chẳng cần đẹp trai, chỉ cần một người tử tế, dịu dàng và trong mắt luôn có cô!
Cuộc sống như vậy quả thật không phải rất hạnh phúc hay sao!
**
Hạ Miên vừa bước vô lớp, không khí trong lớp học chợt khựng lại
Trong lòng cô dâng lên một dự cảm không tốt, đúng là như vậy!!!
Cô nhìn bàn học của mình bị tô vẽ đầy phấn, trên đó viết những dòng chữ như “đồ khốn”, “Thứ quê mùa”, “Xấu xí”,… rất nhiều từ ngữ thô tục
Chưa hết, sách vở trong hộp bàn đều bị ném hết xuống dưới đất.
Trong lòng Hạ Miên cảm thấy vô cùng căm tức, cô đang định đứng lên nói gì đó, nhưng khi ánh mắt đυ.ng phải nụ cười mỉa mai của Mạc Quân
Dáng vẻ mạnh mẽ của cô liền xụi lơ
Hạ Miên quyết định nhịn, cô mím chặt môi đi lên bục giảng, lấy khăn lau bảng rồi lau dọn sạch sẽ bàn học
Hạ Miên nghe được tiếng mọi người trong lớp bàn tán, nhưng đa số là lời giễu cợt
Đặc biệt là Tống Thanh Thanh, cô bạn là người vui sướиɠ nhất
Cùng lúc đó Dương Sâm bước vào lớp, cậu nhìn Hạ Miên cặm cùi lau dọn bàn học
Hàng lông mi dài che khuất biểu cảm trong mắt, không ai biết Dương Sâm đang nghĩ gì
Hạ Miên nhìn thấy Dương Sâm, cô vẫn như cũ vui vẻ vẫy tay chào cậu “Chào cậu ,Dương Sâm, buổi sáng vui vẻ nha”
Dương Sâm gật đầu chào lại
Hạ Miên thấy Dương Sâm nhìn thấy bộ dáng nhếch nhách của mình, cô có chút ngại ngùng:
“Cậu đợi mình xíu, bàn mình hơi bừa bộn, đợi mình thu dọn xong thì cậu hẵng vô nha”
Hạ Miên đã lau sạch sẽ bàn học, giờ cô cúi xuống nhặt gọn sách vở
Nhưng bất ngờ, cô thấy Dương Sâm cũng cúi người xuống, ánh mắt cậu chăm chú dọn dẹp sách vở lại phụ cô
Không chỉ mỗi Hạ Miên bất ngờ, mọi người trong lớp cũng vô cùng bất ngờ.
Hạ Miên nhìn khuôn cằm trẻ con của Dương Sâm, tự nhiên cô cảm thấy cậu đáng yêu quá đi mất
Hóa ra cậu là tuýp người ngoài lạnh trong nóng!
Hạ Miên nở nụ cười rạng rỡ, chân thành nói: “Cảm ơn cậu nha!”
Dương Sâm không trả lời, nhưng Hạ Miên đã không còn bận lòng nữa
Vừa dọn dẹp xong thì cũng là lúc giáo viên bước vào lớp
Hạ Miên gạt mái tóc ướt đẫm mồ hôi, thở một hơi nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xong
Mở đầu buổi sáng là tiết Tiếng Anh
Cơn ác mộng đã đến với Hạ Miên....