Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hồi Hạ

Chương 17: Ai đánh cậu vậy?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bữa cơm này Hạ Miên ăn vô cùng ngon.Ngày trước sống với Hạ Thanh Thanh, thịt cá đối với Hạ Miên là một thứ vô cùng xa xỉ

Đa số đều là ăn rau củ quả với đậu hũ. Hạ Thanh Thanh sống kiệt sỉ, bao nhiêu tiền bà ta đều đổ vào cờ bạc

Nhưng với Hạ Miên lúc đó, có nhà để ở, để che nắng che mưa, có cơm để ăn, đó là điều vô cùng hạnh phúc rồi.Cô không dám mong cầu điều gì hơn

Hạ Miên ngại ngùng gắp thịt bò vào bát, từng thớ thịt mềm mại lan tỏa nơi đầu lưỡi khiến khóe mắt cô cay xè vì hạnh phúc

Đồng Hi lại tưởng cay quá nên Hạ Miên ăn không được, bèn lựa món khác gắp cho cô: “Con bé này, cay quá không ăn được thì thôi, cháu ăn tôm đi, món này không cay nè”

“Cháu cảm ơn ạ”

Đồng Hi nhìn dáng vẻ gầy gò rụt rè của cô gái nhỏ, trái tim bà dâng lên nỗi chua xót: “Cháu đừng ngại, cứ coi như đây là nhà mình thôi”

Mạc Tông Đường dù sao cũng đã lăn lộn làm ăn nhiều năm, ông nhìn mặt cũng đoán được Hạ Miên đang nghĩ gì

“Nếu Mạc Quân bắt nạt cháu, cứ nói ta, không việc gì phải sợ cả!”

Đồng Hi cũng hùa theo chồng: “Đúng vậy, thằng bé kia nhìn nó hổ báo vậy thôi chứ nó không dám manh động gì đâu, cháu không phải sợ”

Hạ Miên trong lòng vô cùng cảm động. Cô cũng chỉ còn 1 năm lớp 12, cô sẽ cố gắng học rồi đỗ 1 trường đại học thật tốt

Khi ấy cô có thể tự đi làm rồi lo cho cuộc sống của chính mình, không cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của Đồng Hi nữa

Mạc Quân… chỉ cần cô né cậu ta…chắc chắn sẽ ổn thôi: “Dạ vâng, cháu biết rồi ạ. Cậu ấy… cháu thấy cũng rất tốt ạ”

Đồng HI nói: “Được rồi, cháu ăn uống rồi tranh thủ thời gian học bài nhé”

**

Hạ Miên ngồi trong phòng học bài đến 10h đêm, cô giành hết thời gian để coi lại các kiến thức vật lí từ lớp 10 đến lớp 12

Lúc xem xong cả người cô mệt đến rệu rã, Hạ Miên chạy xuống dưới bếp, rót một li nước lạnh uống để tỉnh táo, lấy sức học tiếp

Chợt Hạ Miên nghe thấy ở phía cửa có tiếng lục đυ.c như có người, cô hoảng hốt, không lẽ có ăn trộm

Hạ Miên đứng bần thần, cô nghĩ không biết có nên lên gọi Đồng phu nhân với chú Mạc dậy không

Thì cái bóng đen không biết từ bao giờ đã đứng rất gần Hạ Miên

Hạ Miên đang định tung cước, hai chân cô đã thủ sẵn thế giơ lên cao, nhưng khi khuôn mặt lạnh lùng của hắn xuất hiện, cô kịp thời dừng lại

Khuôn mặt ửng đỏ từ từ hạ chân xuống

“Cậu, là cậu hả, mình tưởng nhà có ăn trộm”

Dáng người MẠc Quân vô cùng to lớn, đứng cạnh Hạ Miên lại càng làm bật lên dáng vẻ nổi trội của cậu

Hắn nhìn cái chân của Hạ Miên, lạnh lùng hừ một cái

Mạc Quân không thèm nói câu nào, hắn ngồi xuống bàn ăn, nhìn đồ ăn trên bàn được đậy cẩn thận

Hắn mở ra, bới 1 bát cơm lớn, rồi gắp đồ ăn cứ thế ăn. Hoàn toàn coi Hạ Miên không tồn tại

Hạ Miên thấy Mạc Quân chịu ăn đồ ăn mình nấu mà không mở mồm chê, cô cảm thấy vô cùng vui vẻ

Nhưng sự vui vẻ kéo dài không được lâu, bởi ăn được nửa bát cơm, hắn buông bát xuống, trong mồm lạnh lùng phun ra hai chữ “Dở tệ”

Hắn cầm theo ba lo, đi ngang qua chỗ Hạ Miên đang đứng rồi đi lên lầu. Hạ Miên thấy được mùi mồ hôi nồng đậm của cậu thiếu niên, mái tóc hắn ướt đẫm, trong đôi mắt là ánh mắt lạnh lùng đến không có một chút hơi ấm.

Hạ Miên thấy được, trên tay hắn là lớp băng trắng quấn dày đặc, Hạ Miên không kịp suy nghĩ đã hỏi: “Cậu bị thương sao? Ai đánh cậu vậy?”
« Chương TrướcChương Tiếp »