Hạ Miên xoa xoa cái bụng đói meo, từ sáng tới giờ cô chưa bỏ gì vào bụng cả, đồ ăn căn tin thì quá mắc Mặc dù Đồng phu nhân đã đưa cô tiền sinh hoạt, số tiền vô cùng dư dả, đủ để Hạ Miên tiêu xài trong 1 năm, nhưng Hạ Miên quả thật cảm thấy mình đã nợ Đồng phu nhân quá nhiều
Cô không muốn tiêu xài phung phí số tiền không thuộc về mình như vậy. Nên nếu có thể, Hạ Miên muốn tiết kiệm hết mức có thể
Hạ Miên đi vòng vòng sau cổng trường kiếm quán ăn vật, vô tình thấy 1 cửa tiệm cổ ghi “Dương Hương đậu quán”
Trong quán cũng tương đối đông khách, Hạ Miên đứng suy nghĩ một hồi, siết dây cặp bước vào cửa tiệm
Cô lựa bàn trong góc tiệm, vừa ngồi xuống thì nghe được giọng nói trầm thấp của một người con trai
“Thực đơn tiệm chúng tôi, quý khách muốn ăn gì” – Cậu trai vừa nói, vừa cầm thực đơn đưa cho Hạ Miên
Hạ Miên nhìn chăm chú thực đơn, cuối cùng cô nói: “Cho mình 1 chén tàu hũ sương sáo nước cốt dừa”
Hạ Miên vừa nói thì ngẩng đầu lên trả tờ thực đơn lại cho cậu bồi bàn, ai ngờ đυ.ng phải ánh mắt quen thuộc
Cô bất ngờ lên tiếng “Dương Sâm, là cậu hả? Cậu làm việc ở đây sao”
Dương Sâm cũng khá bất ngờ khi gặp Hạ Miên ở đây, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, kiệm lời nói: “Đây là quán tdo mẹ tôi mở, tôi ở đây phụ”
Cùng lúc đó, trong bếp, một người phụ nữ phúc hậu bước ra, 2 bên tay cầm theo hai chén tàu hũ đưa cho khách
Bà thấy Dương Sâm nói chuyện cùng một cô gái nhỏ, vui vẻ lại chào hỏi: “Dương Sâm, đây là bạn học con sao?”
Dương Sâm lạnh lùng gật đầu 1 cái
Ra là mẹ của cậu! Hạ Miên gật đầu chào lễ phép: “Dạ con chào cô, con là Hạ Miên, con mới chuyển đến trường trong hôm nay, là bạn cùng bạn của Dương Sâm ạ”
Lưu Tuyết Mai hào sảng nói: “Ai cha, ra là vậy, nếu là bạn Sâm Sâm nhà cô thì hôm nay con cứ ăn thoải mái, ta không lấy tiền”
Hạ Miên ngại ngại gãi đầu: “Cô đừng như thế, để cháu trả …”
Lời con chưa nói dứt, Lưu Tuyết Mai nói tiếp: Con bé này gầy quá, con phải ăn nhiều vào, lớp 12 học hành vất vả như thế, phải ăn uống đàng hoàng mới có sức học tập được chứ”
Bà nhìn bàn tay gầy như que củi của Hạ Miên thì vô cùng xót xa, nói tiếp: “Con không phải ngại, có gì ngồi cạnh con giúp đỡ Dương Sâm nhà cô là được, thằng bé này, hzzzz, mồm nó câm như vỏ hến, ta còn đang sợ nó bị tự kỉ nữa!”
Dương Sâm ”…’
Cậu ít nói là do cậu không thích nói, sao qua lời mẹ như kiểu có bệnh gì nặng lắm cơ chứ
Bà bất mãn nhìn qua con trai: “Con cũng vậy, không được lạnh lùng với bạn nghe chưa”
Dương Sâm “…’
Hạ Miên lén lút nhìn khuôn mặt trẻ con của Dương Sâm, thấy cậu gật đầu ra hiệu, cô ngại ngùng đáp lời: “Vâng, con cám ơn cô ạ, con nhất định sẽ giúp đỡ bạn hết mình”
Lưu Tuyết Mai vui vẻ: “Ngoan quá, con gái dịu dàng dễ bảo dễ nghe, không như thằng con trai nhà cô!”
Dương Sâm nghĩ mình nên rời đi, nếu không cậu sẽ còn tiếp tục bị mẹ bán đứng đến sáng!!
**
Tàu hũ nhà Dương Sâm quả thật rất ngon, ăn đồ ngọt làm tinh thần con người trở nên sảng khoái hơn rất nhiều
Hạ Miên vui vẻ tung tăng trở về nhà
Đồng phu nhân với chú Mạc đi làm chưa về. Hạ Miên tranh thủ tắm rửa sạch sẽ rồi vô bếp làm đồ ăn
Lúc xong hết mọi việc đã là 7 giờ tối. Hạ Miên vừa nấu xong cơm thì Đồng phu nhân cũng đi làm về
Đồng Hi nhìn một bàn thức ăn được nấu đầy màu sắc, bà trìu mến cảm thán: “Ai chà, thơm quá ta, vất vả cho cháu rồi’
Hạ Miên được khen thì không giấu nối sự vui vẻ, cô nhẹ nhàng nói: “Cô nếm thử xem có vừa khẩu vị không ạ?”
Đồng Hi thử đũa, đôi mắt bà ánh lên vẻ thỏa mãn “Quá là ngon rồi, có cháu ở đây, ta không phải đau đầu việc ăn uống nữa rồi!”
“À, mà Mạc Quân đâu rồi, giờ này nó chưa về nữa hả cháu?”
Hạ Miên: “Dạ, cậu ấy chưa về ạ”
Mạc Tông Đường nghe được vậy, khuôn mặt ông ta hiện rõ vẻ khó chịu
Đồng Hi sợ chồng lại lên cơn nổi nóng, bà vội vàng lên tiếng “Kệ nó đi, chúng ta ăn trước đi, chắc xíu nó sẽ về thôi!”