Chiều nay Hạ Miên học tiết lịch sử, đây cũng chính là 1 trong những môn yêu thích của cô
Hạ Miên chăm chú nhìn thầy giáo đứng trên bục giảng, mỗi lần thầy nhắc đến những cột mốc hào hùng của dân tộc, ánh mắt thầy lại hiện lên vẻ tự hào không thể che dấu
Hạ Miên say mê nghe giảng, đôi mắt to tròn sáng bừng ngọn lửa nhiệt huyết
Lưu Văn Sử vuôt vuốt mái tóc đã ngả bạc, ông đặt ra 1 câu hỏi: “Dựa vào những gì tôi đã giảng, ai trả lời được cho tôi sự kiện nào đánh dấu bước ngoặt trong phong trào giải phóng dân tộc Việt Nam năm 1945”
Quả thật giữa một cái lớp ồn ào náo nhiệt, người ngủ, người nói chuyên, người nghịch ngợm như lớp 12A7 thì bàn thứ 3 lại vô cùng nổi bật
Dương Sâm vốn là học sinh chăm chí, đứng nhất khối 12, nên việc cậu chăm chú nghe giảng là điều quen thuộc với Lưu Văn Sử
Nhưng còn với cô bé ngồi cạnh, là học sinh mới sao?
“Bạn nữ ngồi bàn 3 có thể trả lời câu hỏi này không?”
Bạn nữ?
Ngồi bàn 3?
?!! Không phải là Hạ Miên hay sao
Hạ Miên giật mình thoảng thốt, cô đứng dậy, hai tay siết chặt gấu quần, khuôn mặt ửng đỏ ngại ngùng như con tôm luộc
“Tôi không ăn thịt em, không cần phải sợ”- Lưu Văn Sử thấy cô gái nhỏ vì lo sợ mà người run lẩy bẩy, ông ta hào sảng trêu đùa
Hạ Miên nhớ lại câu hỏi mà thầy vừa hỏi, cô đứng suy nghĩ, cuối cùng ngẩng cao đầu, hít một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi nhìn vào mắt thầy chậm rãi trả lời:
“Thưa thầy, đó là sự kiện cuộc Cách Mạng Tháng 8 diễn ra thành công, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa vào ngày 2/9 ạ”
Lưu Văn Sử nở nụ cười vui vẻ, ông gật gù giảng bài tiếp :’Tốt lắm, em ngồi xuống đi. Cách mạng tháng 8 không chỉ là sự kiện giành chính quyền về tay nhân dân, mà từ đó còn mở ra kỷ nguyên độc lập, tự do cho dân tộc ta…..”
Tống Dương ở bên dưới nghe thấy Hạ Miên trả lời được câu hỏi, hắn ta từ đằng sau khều khều Mạc Quân: “Anh xem kìa, có vẻ là lớp chúng ta lại có thêm 1 học bá nữa rồi!!”
MẠc Quân đang đánh game với Lục Dư Hoài, ngón tay múa lượn trên bàn phím đến hoa mắt, hắn không để tâm, nhếch mép khinh thường
Ha, hèn chi lại được lòng Đồng phu nhân như thế, hóa ra là 1 con thỏ quê mùa nhưng học giỏi
Lục Dư Hoài liên mồm nhắc nhở ‘Anh Mạc, coi chừng có phục kích”
“Là góc Tây Bắc 45 độ, có 2 con lận, em thấy đầu súng M4A1 của tụi nó rồi”
“Em đứng ở sau trợ thủ, 3 giây nữa chúng ta đánh úp nha”
Mạc Quân trái lại vô cùng thong thả, hắn kiệm lời: “Tao biết rồi”
Tống Dương thấy mình nói nhưng không ai thèm ngó ngàng quan tâm, hắn bĩu môi hậm hực “Quá đáng thật, 2 người chơi game không rủ em”
Tức chết hắn mà!!
Ngược lại tâm trạng Hạ Miên phải nói là vô cùng tốt, cô cảm giác mình như đang trôi bồng bềnh giữa đám mây
Cô trả lời đúng và còn được thầy khen nữa
Hạ Miên không giấu nổi được sự vui sướиɠ, khóe miêng cô nhếch lên liên tục suốt cả tiết Sử
Ngay cả khi bị cậu bạn Dương Sâm bên cạnh lơ, Hạ Miên cũng không để tâm
Tống Thanh Thanh thấy nụ cười đắc ý của Hạ Miên, cô ta rủa thầm: “Đúng là thứ ra vẻ”
Cả một ngày dài cứ thế mà trôi qua…
“Chào cậu nhe, mai gặp lại”- Hạ Miên vui vẻ giơ tay vẫy vẫy Dương Sâm
Dương Sâm không đáp lời, cậu thu dọn xong sách vở, khẽ gật đầu thay cho lời chào rồi đút tay vào túi quần lạnh lùng rời đi
Đám Tống Dương từ dưới lớp đi lên, lúc đi ngang qua bàn 3, Hạ Miên vô tình nghe được đoạn đối thoại
Lục Dư Hoài hỏi: “Anh Mạc, anh vẫn muốn đến chỗ kia thật sao?”
Cô không dám ngước mắt lên nhìn hắn, tay chân giả bô bận rộn
Hạ Miên nghe được loáng thoáng tiếng cậu trầm thấp trả lời :“Ừm, tụi mày về đi”
Tống Dương: “Không được, tụi em không thể bỏ anh được, em sẽ đi cùng anh”
Sau đó Mạc Quân thấp giọng trả lời gì đó, Hạ Miên không còn nghe thấy được nữa
Hạ Miên nhớ lại những điều Mạc Quân nói với mình, nếu có gặp trong trường thì coi như không quen, cô nên nhớ rõ thân phận của mình
Chuyện cá nhân của cậu, Hạ Miên không cần để ý, cô chỉ cần làm tốt vai trò của mình là đủ rồi!