- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Hồi Hạ
- Chương 14: Mong đợi
Hồi Hạ
Chương 14: Mong đợi
Cả 3 người trở lại lớp học, đập vào mắt là hình ảnh cô gái gục đầu xuống bàn học, dáng vẻ nhỏ nhắn gầy gò đến đáng thương
Cô ngồi kế bên rèm cửa sổ, được ánh nắng khẽ chiếu làm sáng bừng cả người, nổi bật hẳn mái tóc xác xơ vàng hoe vì thiếu chất
Tống Dương thầm thì với Lục Dư Hoài: “Mày có cảm thấy con bé kia với đại ca có gì mờ ám không?”
Lục Dư Hoài cũng bán tin bán nghi, rõ ràng thái độ của Mạc Quân với cô gái nhỏ có sự khác biệt
Bình thường Mạc Quân chán ghét nhất là đám con gái, thậm chí đến nhếch mắt hắn còn lười
Nhưng khi nãy trong lớp, lúc Hạ Miên đứng giữa lớp giới thiệu tên, chính Lục Dư Hoài thấy vẻ mỉa mai vô cùng gợi đòn hiện lên trên mặt đại ca hắn
Lục Dư Hoài nói: “Cứ im lặng mà quan sát, tao nghĩ nếu có gian tình sớm muộn sẽ lòi ra thôi”
Mạc Quân không thèm liếc đến cô gái nhỏ 1 cái, hắn lạnh lùng bước thẳng đến bàn mình
Tống Dương thì nào có chịu, hắn bắt đầu nhiều chuyện tiến đến bàn Hạ Miên
Hắn gõ gõ bàn đánh thức cô gái “Nè, cậu bạn Hạ Miên ơi”
“…” Lục Dư Hoài nghe cái giọng thảo mai của Tống Dương, da gà da vịt hắn rợn hết cả người
Hạ Miên nghe thấy ai đó gọi mình, cô còn tưởng bị Hạ Thanh Thanh gọi dậy bắt đi hái nấm, cô theo thói quen bật thẳng người dậy, đôi mắt tròn xoe thoảng thốt nhìn người trước mặt
Khoảng thời gian kia đúng là khiến Hạ Miên ám ảnh đến khó quên…
Trước mặt Hạ Miên là cậu bạn hồi sáng đã giúp đỡ cô đến lớp, khuôn mặt cậu sáng sủa, mái tóc được vuốt keo điệu đà, 2 bên tai xỏ khuyên đầy phong cách
“Cậu gọi mình có chuyện gì không?”
Tống Dương vuôt vuốt mũi cười tươi:’ “À cũng không có gì, chủ yếu là muốn làm quen bắt chuyện với cậu thôi! À mà trước đây cậu sống ở đâu vậy, bản gì đó, mình quên rồi!”
Hạ Miên ngồi ngay ngắn, nghiêm túc đáp: “Mình sống ở bản Ngọc Hồi, ở trấn Ngọc Thanh, nơi đó là vùng núi nên vô cùng hẻo lánh, cách rất xa trung tâm thành phố”
Cô sợ giọng mình khó nghe, nên còn cố nói nhả chữ vô cùng chậm rãi
Tống Dương bật cười: “Nè, mình có dữ lắm đâu, cậu đừng nghiêm túc thế”
Hạ Miên ngượng ngịu thỏ thẻ: “Mình sợ mình nói khó nghe nên mình nói chậm”
Tống Dương hiểu ra, cậu nhớ đến việc sáng nay Hạ Miên bị đám Hạ Thanh Thanh trêu chọc. hắn an ủi cô:
“Cậu đưng bận tâm nhóm ấy, họ thấy cậu là học sinh mới nên cố tình trêu chọc cậu thôi”
Hạ Miên siết chặt lòng bàn tay, cô nhìn Tống Dương bằng ánh mắt cảm động: “Cảm ơn cậu nhiều, sáng nay cậu giúp đỡ mình mà mình chưa kịp nói cảm ơn với cậu!”
Tống Dương tặc lưỡi: “Ôi trời khách sáo quá rồi, chúng ta dù sao cũng là bạn cùng lớp, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường thôi”
Nhìn gần như vậy, Tống Dương mới nhận ra ở khóe mắt Hạ Miên có một vết sẹo, hắn không kiềm được tò mò hỏi: “Cậu bị té hả, mình thấy cậu có vết sẹo ở đây nè”
Hạ Miên biết mặt mình vốn đã không xinh đẹp, lại còn có sẹo, cô nhìn mấy bạn nữ ở thành phố, mặt ai cũng trắng trẻo, da không một chút tì vết
Có lẽ vì vậy Tống Dương nhìn Hạ Miên với vẻ tò mò là bình thường
Hạ Miên vuốt nhẹ vết sẹo, cô thành thật trả lời: “Mình leo cây bị té á”
Leo cây? Với vóc dáng nhỏ bé này mà cũng có thể leo cây?!
Đã thế thấy Hạ Miên trả lời vô cùng tỉnh bơ nữa chứ. Hắn vô cùng mong đợi: “Bữa nào cậu trình diễn cho mình xem đi, mình chưa thấy ai leo cây bao giờ, nghe ngầu đấy!”
Hạ Miên gật đầu ngại ngùng, leo cây với cô là chuyện nhỏ, leo núi cô còn leo được, huống chi ba cái cây.
Tống Dương với Hạ Miên nói chuyện vô cùng vui vẻ, vốn dĩ tính cách Tống Dương thân thiện lại dẻo mồm, nên cậu rất biết cách bắt chuyên với mọi người
Điều đó càng làm Tống Thanh Thanh cảm thấy chướng mắt, cô ta thích Lục Dư Hoài, cũng từng có ý định thông qua Tống Dương để làm thân với Lục Dư Hoài
Nhưng khi bắt chuyện với Tống Dương, thái độ cậu ta vô cùng hờ hững xa cách, nói chuyện với cô ta như qua loa có lệ
Trong khi với con nhỏ quê mùa mới chuyển trường đến, cậu ta lại chủ động thân thiết như vậy…
Tống Thanh Thanh lại càng trở nên tức tối, Tống Thanh Thanh cầm điện thoại lên nhắn với Diệp Mẫn Chi “Con nhỏ mới chuyển đến quả là con hồ li tinh, em ghét nó”
Diệp Mẫn Chi học ở lớp 12A5, cô ta mở điện thoại, thấy được đo tin nhắn Tống Thanh Thanh nhắn cho mình
Cô ta nhìn tấm ảnh mà Tống Thanh Thanh gửi, dáng vẻ Hạ Miên đứng trên bục giảng, ánh mắt ngơ ngác như con thỏ bị lạc mẹ, da dẻ xanh xao, bên kia mặt là vết sẹo xấu xí
Cô ta chán ghét xì một cái, cũng chả thèm để tâm, tiếp tục ngồi trong lớp tỉa tỉa móng tay
**
Sau khi nói chuyện với Tống Dương, Hạ Miên cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều
Cô cảm thấy ở thành phố tuy có nhiều bạn tính cách khó làm quen, nhưng cũng có nhiều bạn rất dễ thương
Hạ Miên cảm thấy nếu mình đối xử chân thành với mọi người, có lẽ một ngày nào đó các bạn trong lớp cũng sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khác
Nhất định là như vậy!
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Thanh Xuân
- Hồi Hạ
- Chương 14: Mong đợi