Chớp mắt đã đến giờ nghỉ trưa, mọi người đều kéo nhau xuống căn tin ăn trưa. Riêng Hạ Miên, cô vẫn ngồi trong góc lớp cắn cắn bút.
Không phải Hạ Miên không thấy đói, mà cơn đói đã sớm bị nỗi sợ che lấp
Cô ngồi xem lại những kiến thức sáng nay đã học, đầu óc mơ màng
Sáng nay học 2 tiết Toán,2 tiết Vật lí. Thật ra với môn Toán, cô ngồi ngẫm ngẫm vẫn hiểu, chỉ là cách dạy trên thành phố khác chỗ bản Ngọc Hồi, nên Hạ Miên cần thêm nhiều thời gian để thích nghi.
Nhưng với môn Vật Lí, đây quả thật là nỗi ám ảnh với cô
Vì chỗ Hạ Miên vốn là vùng núi hẻo lánh, cơ sở vật chất lẫn môi trường học tập thiếu thốn đủ điều, nên với kiến thức Vật Lí, cô chỉ biết học vẹt công thức
Những thí nghiệm trong sách cũng đều bị giáo viên giảng qua loa, Hạ Miên thuộc xong công thức áp dụng vào bài toán luôn, chứ không hiểu bản chất như thế nào.
Nhưng với kiến thức Vật Lí lớp 12, nếu không hiểu bản chất, quả thật sẽ rất khó để làm bài tập.
Hạ Miên nhìn một đống công thức liên quan đến từ trường rồi nhìn qua bài tập, cô thở dài một hơi bất lực
**
“Qua mẹ em mới mua giống chó Bichon Frise, nó đáng yêu lắm đấy, lông trắng mượt mà, anh có muốn qua sờ thử không” – Tống Dương bá cổ Mạc Quân, vui vẻ khoe khoang
Lục Dư Hoài mỉa mai nói:“Tống đầu gỗ, mày có ý đồ gì với Mạc đại ca đúng không, hôm bữa thì mày dụ máy chơi game, hôm nay thì là chó, mai là gì nữa đây?’
Tống Dương lườm cãi lại: “Xì, tao trong sạch, có đầu óc mày dơ mày nghĩ bậy thôi”
Mạc Quân nói: “Tao chả thích chó, 2 đứa mày đi đi, nay tao bận rồi!”
Khuôn mặt Lục Dư Hoài trở nên nghiêm túc: “Anh đừng nói là anh đi qua chỗ Bạch Hổ Đường nữa nha, không được, chỗ đó quá nguy hiểm!!Em không cho”
Tống Dương cũng lên tiếng ngăn cản “Lần trước chú Mạc biết được chuyện, chú đã tức sôi máu gan, còn suýt đánh chết anh, anh còn chưa sợ sao?”
Bạch Hổ Đường vốn là chỗ dành cho dân kiếm tiền bằng tay chân, cứ tầm 6h tối sẽ diễn ra các trận đấu giữa các võ sĩ
Nếu chỉ là đánh nhau giao lưu võ thuật thì không nói, nhưng đây rõ ràng là nơi máu lạnh tàn nhẫn, cả hai bên một khi đã vô trận là sẽ không ai nhường ai
Trừ khi 1 người ngã xuống, trận đấu mới được kết thúc..
Tóm lại nếu trong quá trình thi đấu có xảy ra bất cứ việc gì,kể cả người kia có đổ máu thì đối thủ cũng sẽ được miễn trừ trách nhiệm
Nơi đây là nơi phù hợp cho những kẻ chỉ biết dùng nắm đấm, cuộc sống không còn gì để mất mới lựa con đường này để kiếm tiền
Nhưng với Mạc Quân, một kẻ thứ không thiếu nhất là tiền, việc đến nơi này quả thật khiến người ta khó hiểu
Mạc Quân đã đến Bạch Hổ Đường từ năm cậu học 11, cứ tầm 1 tháng 2 tháng cậu lại ghé một lần.
Cho đến thời điểm cuối năm ngoái, cậu về nhà với trạng thái cả người bầm dập, đến cả quần áo cũng không thể che nổi vẻ nhếch nhác
Khi đó Đồng Hi đã khóc cạn nước mắt, Mạc Tông Đường thì khỏi nói, ông tức điên đến nỗi muốn đánh chết cậu
Nếu lúc đó không nhờ Tống Dương, Lục Dư Hoài ngăn cản, có khi Mạc Quân đã banh xác
Vậy mà bây giờ hắn lại định đi đến chỗ kia một lần nữa sao?
Mạc Quân khuôn mặt trầm hẳn, Tống Dương lại tiếp tục ngăn cản: “Hay nếu anh có chuyện gì buồn cần xả, có thể tìm đám bên Cảnh Trạch, em thấy dạo này bọn nó cũng ngứa đòn lắm rồi”
Mạc Quân hiểu ý tốt của 2 người bạn, nhưng hắn vẫn chỉ lạnh lùng nói “Không cần quan tâm, tao sẽ kiềm chế lại, tao sẽ không làm gì vượt quá giới hạn”
Lục Dư Hoài và Tống Dương hiểu tính của Mạc Quân, một khi Mạc Quân đã muốn làm gì thì khó ai có thể ngăn cản được hắn