Hạ Miên nhẹ nhàng đặt cặp ở móc treo, cô nhẹ nhàng cười với cậu bạn ngồi cạnh, từ tốn nói “Chào cậu, mình là Hạ Miên, sắp tới mong được cậu giúp đỡ’
Im lặng..
Bình thường khi làm quen, để đáp lại phép lịch sự, không phải cũng nên giới thiệu tên của mình lại hoặc chào hỏi gì đó hay sao?
Nhưng cậu bạn này đến cái liếc mắt còn không thèm nhìn đến cô…
Khuôn mặt của cậu thiếu niên trông có vẻ hơi trẻ con, mái tóc xoăn tuỳ ý, nhìn ở góc nghiêng, Hạ Miên chỉ quan sát được cái căm hơi tròn của cậu, hàng lông mi cong dài che phủ con mắt lạnh nhạt
Sự chú ý của cậu từ đầu đến cuối vẫn dừng trên trang 35 của cuốn giải tích
Hạ Miên sợ nói nhỏ cậu không nghe, liền cố gắng nói to hơn xíu: “Mình là Hạ…’”- nhưng lời chưa kịp nói ra, đã bị giọng nói lạnh nhạt cắt ngang
“Dương Sâm, chào cậu!”
1 lời ngắn gọn, chặt đứt ý định kết nối bạn bè của Hạ Miên!!! Cô thở dài một hơi buồn rầu.
"Mày thấy không, tao đoán được ngay, cậu ta làm gì thèm mở mồm mà nói chuyện với nó"
"Hzzzz đáng thương thật đấy, Dương Sâm tính vốn đã lạnh lùng ít nói, lại gặp người miền núi dơ dơ bẩn bẩn, chuyện cũng dễ hiểu thôi mà"
Hạ Miên nghe thấy tên mình với cậu bạn bên cạnh được các bạn trong lớp bàn tán sôi nổi, cô không nghe rõ nhưng cũng đoán được không phải là chuyện gì tốt
Trong lòng Hạ Miên dâng lên một nỗi niềm chua xót cay đắng. Cô đoán trước được sẽ rất khó làm quen với các bạn ở thành phố, nhưng không nghĩ mọi thứ lại tệ đến thế này
Cô lén lút đưa mắt nhìn xung quanh lớp, mọi người ai cũng đang nói chuyện rôm rả vui vẻ biết bao, còn cô thì lủi thủi trong sự ghẻ lạnh của cậu bạn học ngồi cùng bàn.
Ánh mắt Hạ Miên vô tình chạm đến đôi mắt lạnh lùng phía cuối lớp, cô giật mình một cái, hoảng hốt không dám nhìn ngó lung tung nữa…
Nhưng Hạ Miên nhanh chóng lấy lại quyết tâm, được đi học vốn là ước mơ bấy lâu nay của cô!
Giờ nó đã thành hiện thực rồi, có gì mà phải buồn tủi cơ chứ!
Tự an ủi bản thân, cuối cùng ngọn lửa trong cô lại một lần nữa bùng cháy, Hạ Miên gạt hết những cảm xúc yếu đuối qua một bên
Đôi mắt chăm chú bắt đầu tập trung lên bục giảng!
Tiết đầu tiên là môn Toán, đây vốn là môn mà cô học học giỏi nhất. Ngày xưa lúc còn được đi học, chưa bao giờ điểm toán Hạ Miên dưới 90
Thế nhưng đây đã là chuyện của 2 năm trước….
Trong 2 năm cô nghỉ học, Hạ Miên phải cực lực lao động kiếm tiền cho Hạ Thanh Thanh, từ hái củi, hái nấm cho đến cấy lúa thuê
Việc nào Hạ Thanh Thanh thấy có tiềm năng kiếm được nhiều, bà ta đều bắt cô làm hết
Số tiền kiếm được, 8 phần bà ta lấy để chơi cờ bạc, 2 phần còn lại là mua đồ ăn. Nhưng nếu hôm nào cô làm không được như bà ta mong muốn
Hôm đó Hạ Miên phải nhịn đói!
Khoảng thời gian duy nhất Hạ Miên được học là vào buổi tối, sau 9h, khi mà Hạ Thanh Thanh đã ngủ
Cô trốn ra góc bếp sau nhà, nhờ những cuốn sách cuốn tập mà trưởng thôn cho rồi ngồi học dưới ánh đèn mờ ảo từ than củi
Hạ Miên cứ thế mà trải qua hai năm ròng rã đèn sách tại nhà
Trước khi lên thành phố, Hạ Miên cũng đã thâu đêm để ôn lại các kiến thức phổ thông, cô sợ bản thân sẽ không bắt nhịp được với các bạn trên thành phố
Cuối cùng điều cô sợ đã trở thành hiện thực…
Hạ Miên nhìn kiến thức thầy giảng trên bảng, đầu óc cô trống rỗng
Tay bên dưới thì không ngừng ghi chép, nhưng đầu óc thì mơ màng chả hiểu chữ nào!