Hạ Miên đứng trên bục giảng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ được ủi phẳng phiu, bên dưới là chiếc quần dài đen dài đến mắt cá chân
Giọng cô nhẹ nhàng, khuôn mặt nghiêm túc, đôi mắt đen láy nhìn xuống dưới lớp, mỉm cuời hiền lành nói
"Chào các bạn, mình tên là Hạ Miên, học sinh mới chuyển đến, rất vui được làm quen với các bạn, nếu các bạn có gặp vấn đề gì cần giúp đỡ, nếu có khả năng mình sẽ hỗ trợ các bạn hết mình, mình cũng mong được các bạn giúp đỡ!"
Bên dưới là một loạt tiếng ồn ào."Kia không phải là con nhỏ trong căn tin khi nãy sao!!!!" Thì ra là học sinh mới
Tống Thanh Thanh phủi phủi ngón tay mới tô xong, cô ta nhận ra Hạ Miên là con nhỏ quê mùa khi nãy, liền lớn giọng mỉa mai "Bạn học mới à, bạn đến từ đâu thế, giọng nói khó nghe như vậy!"
Cô ta vừa nói xong, một đám bên dứơi cũng hùa theo châm chọc Hạ Miên
"Ei nhỏ này từ đâu đến vậy, giọng nghe lạ vãi!"."Eo ơi, mặt nó còn có vết sẹo nữa kìa".
"Chắc chắn không phải người ở đây, chắc từ vùng nào xa xôi hẻo lảnh đến rồi!".
"Mày còn phải hỏi, nhìn bộ quần áo nó mặc là biết rồi, đã vậy da còn đen nhỏm thấy ghê" .Tống Thanh Thanh chụp lại bức ảnh Hạ Miên khuôn mặt bối rối trên bục giảng, nhếch môi vui vẻ gửi liền cho Diệp Mẫn Chi "Chị Diệp nhìn nè, vịt con xấu xí ở căn tin, thì ra là học sinh mới chuyển đến lớp em!".
Hạ Miên đỏ bừng mặt, dáng vẻ bối rối, cô cũng biết giọng mình có sự khác biệt so với các bạn ở đây, nhưng bị nói thẳng như vậy, quả thật xấu hổ mà
Cô buông máy tóc, che đi vết sẹo bên khóe mắt , hít một hơi rồi nói: "Mình đến từ trấn Ngọc Thanh, bản Ngọc Hồi!"
Tống Thanh Thanh dời mắt từ điện thoại lên bục giảng, chà nhẹ lỗ tai: "Trấn gì cơ, mình nghe không rõ"
Hạ Miên siết chặt lòng bàn tay, cô cố gắng nói chậm rãi: "Là Trấn Ngọc Thanh, bản Ngọc Hồi!"
Tống Thanh Thanh bật cười châm chọc: "Bạn học à, nói nhỏ vậy sao tôi nghe được!"
Hạ Miên chắc chắn, cô gái này có hiềm khích với mình
Nhưng tại sao cơ chứ, cô có làm gì đâu!!
Lục Dư Hoài nhìn theo hình dáng cô gái nhỏ đang bối rối trên bục giảng, hắn đưa mắt lén quan sát biểu cảm của Mạc Quân
Cuối cùng thấy đại ca của hắn cũng nhếch môi hừ một tiếng khinh khỉnh vô cùng gợi đòn
"..."
Thấy cô gái nhỏ tội nghiệp vậy mà không lên tiếng giúp đỡ sao?!!
Mạc Quân liếc lại Lục Dư Hoài: "Sao mày nhìn tao?"
Lục Dư Hoài híp mắt suy đoán
Được rồi, có khi đaị ca của hắn xấu hổ, không muốn cho mọi nguời biết tư tình nên mới dùng cách này che giấu thì sao, việc này hắn phải quan sát thêm một thời gian mới được
Đừng hong mà qua được con mắt tinh tường của hắn!!!!
Mạc Quân nhìn thấy nụ cười không có hàm ý tốt đẹp gì của Lục Dư Hoài, hắn chán ghét dời tầm mắt, thích thú nhìn dáng vẻ con nhỏ quê mùa bị mọi người trêu chọc
Hắn âm thầm chậc lưỡi: "Đáng đời, đây chỉ mới là khởi đầu thôi!"
Hạ Miên vuốt nhẹ tay áo, nhìn xuống các bạn trong lớp gượng cười giải thích: "Mình không phải người ở đây nên giọng nói có chút khó nghe, mình sẽ cố gắng luyện nói thêm!"
Hạ Miên vừa nói xong, Thái Từ Liên liền vỗ vai cô cười an ủi "Được rồi, màn giới thiệu đến đây là đủ rồi! Bên dưới chỗ bàn 3 còn chỗ trống, em xuống ngồi đi!""
Hạ Miên thở dài một hơi nhẹ nhõm, cô vội vàng đáp "Dạ cô!"
Không biết từ lúc nào, hai tay nắm chặt của Hạ Miên đã ướt nhẹp mồ hôi