Hắn đè đôi vai trần của Trần Đan Chu, vừa kích động vừa nóng như lửa đốt.
"Ngươi về sau đi theo ta, thì sẽ có thể trở thành Trần nhị tiểu thư phong quang nhất Đại Hạ."
Trần Đan Chu ngẩng đầu há miệng hung hăng cắn cằm của hắn, Lý Lương tát nàng để nàng buông ra, cằm của hắn bị cắn đứt, có máu chảy ra.
"Ngươi là đồ tiện nhân không biết tốt xấu." Lý Lương mắng. "Ngươi và dư nghiệt Ngô Vương cùng Lục Hoàng tử sẽ được chôn cùng ----- vì ngươi cũng vốn là dư nghiệt của Ngô Vương."
Hắn xách Trần Đan Chu lên, bước nhanh đi ra ngoài.
"Lần trước ta vì gϊếŧ Ngô Vương mà gϊếŧ huynh trưởng, tỷ tỷ của ngươi, lần này vì gϊếŧ Lục Hoàng tử lại gϊếŧ ngươi là được."
Hắn mở cửa, vừa bước một bước, thân thể liền thoáng một cái, đổ về phía trước, cùng Trần Đan Chu té lăn trên mặt đất.
"Tại sao lại như vậy, chuyện gì đã xảy ra?" Lý Lương lấy tay đè lại cổ họng, sắc mặt tái nhợt, giọng nói đã khàn khàn, không thể tin nhìn vào Trần Đan Chu nằm ở một bên.
Trần Đan Chu nằm trên mặt đất, cười nói với hắn: "Tỷ phu, ta đã sớm biết ca ca là do ngươi gϊếŧ đấy, ta biết Dương Kính muốn lợi dụng ta, ta cũng biết chỉ khi ngươi biết Dương Kính lợi dụng ta thì mới có thể buông lỏng đề phòng đối với ta, ngươi sẽ cho rằng toàn bộ đều nằm trong lòng bàn tay ngươi, nếu không, ta nào có biện pháp tiếp cận ngươi chứ."
Lý Lương vươn tay bóp cổ nàng: "Ngươi hạ độc ta? Ngươi làm lúc nào, làm sao làm được?"
Hắn nhìn thấy tay mình, bị cắn đến huyết nhục mơ hồ, mà máu từ nơi đó chảy ra đã sớm biến thành màu đen----
Hắn lại nhìn Trần Đan Chu, cặp môi vốn đỏ mọng của Trần Đan Chu cũng đã biến thành màu đen, nàng nở nụ cười với hắn, khoe ra hàm răng màu đen.
Hiển nhiên răng của nàng đều được tẩm độc.
"Ngươi, đồ tiện nhân này!" Lý Lương hô to một tiếng, trên tay dùng sức.
Trần Đan Chu hít thở không thông, dần dần mất đi ý thức, nhưng cuối cùng nàng cũng cảm giác được Lý Lương đã buông lỏng tay, hắn đã không còn khí lực để bóp chết nàng. Trần Đan Chu lộ ra nụ cười, dĩ nhiên, nàng cũng sắp chết rồi, vì để tìm được biện pháp không có một tí sơ hở nào để gϊếŧ chết Lý Lương, nàng đã chuẩn bị mất mười năm.
Bên tai nàng vang lên bước chân hỗn loạn, âm thành âm ỹ, chợt xa chợt gần.
"Tướng quân!" "Tướng quân người như thế nào rồi?" "Mau mời đại phụ" "Vậy, xa giá của Lục Hoàng tử đã đến, chúng ta có động thủ hay không?" "Xa giá của Lục Hoàng tử đã tiến vào."
Bên tai Trần Đan Chu đều là tiếng gọi "Lục Hoàng tử", nàng biết Lục Hoàng tử là ai, hắn là nhi tử nhỏ nhất của Hạ Đế, thân thể ốm yếu vẫn được nuôi tại kinh thành cũ.
Năm đó Hoàng Đế đến Ngô Quốc, được Lý Lương đưa tới Đình Vân Tự, không biết lão hòa thượng kia nói gì, mà Hoàng Đế quyết định dời đô đến thủ phủ của Ngô Quốc, kinh thành được dời đến đây, quyền quý dân chúng của Tây Kinh đều theo chân dời tới. Dân chúng Ngô Quốc đã phải trải qua một đoạn thời gian khốn khó, mà quý tộc Ngô Quốc càng khổ không thể tả. Chỉ có Lý Lương mượn cớ ổn định kinh thành ức hϊếp Ngô dân, xét nhà diệt tộc quý tộc Ngô Quốc, mới càng ngày càng phất lên như diều gặp gió.
Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều dời tới đây, Lục Hoàng tử vẫn ở tại Tây Kinh, có nói là do thân thể ốm yếu không thể rời xa cố hương, cũng nói thay thiên tử trông coi Hoàng Lăng ----- người sống thì dễ dàng dời đô, nhưng lại không tốt nếu di dời mộ người đã khuất trong Hoàng tộc, cho nên Hoàng Lăng vẫn ở tại Tây Kinh nơi đó.
Một thời gian trước, Hoàng Đế bị bệnh, triệu Lục Hoàng tử vào kinh, đây cũng là lần đầu tiên sau mười năm Lục Hoàng tử xuất hiện trước mặt mọi người-----
Lý Lương vừa nói hắn ta muốn gϊếŧ hắn? Sau đó vu oan cho Dương Kính, dư nghiệt của Ngô Vương?
Đúng rồi.
Hoàng Đế bị bệnh, Lục Hoàng tử đột nhiên vào kinh, Thái tử lo lắng Lục Hoàng tử đoạt vị, cho nên tiên hạ thủ vi cường gϊếŧ chết Lục Hoàng tử.
Nói như vậy, Lục Hoàng tử cũng sắp chết sao?
Ài, cái này cũng không có quan hệ gì tới náng,
Trần Đan Chu thả lỏng thϊếp đi, hiện giờ thù cũng đã báo, nàng có thể đi gặp phụ thân, ca ca, tỷ tỷ rồi.
Chú thích:
[1] Giao lĩnh nhu quần là một loại trang phục phổ biến ở An Nam thời kì trước Nguyễn, thời kỳ cho đến nay vẫn còn khá xa lạ trong tiềm thức đại bộ phận người Việt vì hình thái rất gần với trang phục Trung Hoa, dù đã có sự biến dị nhất định.
Loại trang phục này được nhận biết bằng áo giao lĩnh - áo cổ chéo vạt được mặc ở trên, bên dưới quây quần (thường) hay cũng gọi váy quây để che phần hạ thể. Đây là một loại trang phục phổ biến phần nhiều ở nữ giới. Đôi khi phụ nữ cũng mặc một loại áo đối khâm – loại áo vạt song song khoác ngoài như một dạng áo gió vậy.
Bước sang thời Nguyễn, ở miền Bắc vẫn còn tư tưởng trong tiềm thức về loại áo này, bằng việc dù mặc áo cổ đứng cài khuy, họ vẫn bỏ đi khuya ở vùng ngực và cổ áo, chỉ cài ở phần hông và thắt một dải lụa ngang hông. (Trích facebook Nam Văn Hội Quán)