Chiếc đũa được đổi thành dao gắm cất giấu trong tay áo.
Nhưng cho dù động tác của nữ tử nhanh nhẹn, thân thủ lại linh hoạt, thì trước mặt Lý Lương cũng chỉ như một bé thỏ trắng đáng yêu mà thôi, một tay hắn là đã có thể khiến nàng không thể động đậy.
"Cái tiểu tử Dương gia nói cho ngươi biết điều này, ngươi liền tới chịu chết sao?" Hắn cười hỏi, bẻ gập tay đang nắm dao găm của nàng, Trần Đan Chu hét thảm một tiếng, cổ tay đã bị hắn bẻ gãy, "Ngươi cứ như thế mà tin tưởng lời của Dương Kính? Ngươi chẳng lẽ không biết hắn ta chính là dư nghiệt của Ngô Vuong? Ngươi cho rằng hắn ta còn thích ngươi muốn bảo vệ ngươi thương ngươi sao? Ngươi đừng quên Trần thị các ngươi là bị Ngô Vương tru tộc đấy, các ngươi ở trong mắt dư nghiệt của Ngô Vương chính là tội nhân! Giống như ta, đều là tội nhân đáng chết!"
Trần Đan Chu hung hăng nhìn hắn, cổ tay bị bẻ gãy kịch liệt đau nhức khiến nước mắt không tự chủ được chảy ra, toàn thân run rẩy, giống như bông hoa lê trong gió mưa mà Lý Lương nhìn thấy mấy ngày hôm trước, tâm của hắn tức thì nóng lên----
Trần Đan Chu hét lên một tiếng, bị hắn bế lên, đặt lên trên bàn.
"Ngươi ăn mặc như thế này, là để câu dẫn ta sao?" Tay của Lý Lương lướt từ mặt xuống cổ Trần Đan Chu, dùng sức kéo cổ áo, bộ ngực trắng như tuyết liền bung ra trước mặt.
Trần Đan Chu thét chói tai, ngẩng đầu cắn tay của hắn, máu từ trên tay nhỏ xuống.
Lý Lương không những không lấy ra, mà ngược lại còn nhét vào trong miệng nàng, cười to: "Cắn đi, cắn mạnh một chút."
Bàn tay to lớn chặn cả miệng và mũi, khiến Trần Đan Chu gần như không thể hít thở.
"Dễ dàng bị Dương Kính lợi dụng, còn chẳng bằng để ta hưởng dụng vậy."
"Ngươi cho rằng Dương Kính có thể ám sát ta? Ngươi cho rằng ta vì sao lại không chịu đến gặp ngươi? Đương nhiên là vì muốn nhìn xem Dương Kính chết như thế nào."
Lý Lương cười nhạo, bàn tay to lớn hung hăng hất lên, Trần Đan Chu bị đánh nôn ra một búng máu, đầu ngã lệch xuống bàn.
Tay của Lý Lương bị cắn một mảng lớn, tróc cả da thịt, nhưng hắn cũng không để ý, đưa tới miệng liếʍ liến, từ trên cao nhìn xuống con dê đang đợi làm thịt.
Trần Đan Chu lúc này không khóc nháo cũng không chửi rủa, chợt phát ra một tiếng cười, chậm rãi quay đầu, sóng mắt lưu chuyển: "Ta đương nhiên biết chứ, ta biết chính là bởi vì ngươi biết Dương Kính muốn ám sát ngươi, cho nên ngươi mới cho ta cơ hội gặp mặt."
Bị điên rồi sao? Lý Lương nhíu mày nhìn nàng, mở miệng định nói, thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, có người hét lên Hầu gia: "Dư nghiệt của Ngô Vương đã bị khống chế, xa giá của Lục Hoàng Tử cũng sắp đến đây."
Lý Lương nói với người bên ngoài "Ta đã biết".
Lý Lương nhìn về Trần Đan Chu ở trên bàn, khẽ thở dài một tiếng: "A Chu, có một tin tức tốt ta còn chưa kịp chia sẻ với ngươi, Thiết Diện Tướng quân lão bất tử kia cuối cùng cũng bệnh chết, vị trí Vệ tướng quân cũng không còn ai phù hợp bằng ta."
Lý Lương mặc dù có công diệt Ngô, nhưng người được tin tưởng nhất trong mắt Hạ Đế lại là một vị tướng quân khác, vị tướng quân này bị thương trên chiến trường dẫn đến hủy dung, nên luôn dùng mặt nạ sắt để che mặt, được mọi người gọi là Thiết Diện Tướng quân, ngược lại tên thật của hắn thì tất cả mọi người đều đã quên."
Thiết Diện Tướng quân đúng là tướng soái Hoàng Đế tín nhiệm nhất. Tại thời điểm loạn ngũ quốc, hắn bảo vệ Hoàng Đế, rồi lại thừa cơ trợ giúp chư hầu vương diệt Yến diệt Lỗ, cuối cùng làm suy yếu chư hầu vương, làm lớn mạnh Hạ quân.
Sau đó dùng hai mươi năm thời gian, luyện binh nuôi ngựa, dùng hơn mười quận chống đỡ vì triều định nuôi ra mấy chục vạn binh mã, cuối cùng thay đổi được triều đình đang suy yếu, để cho Hoàng Đế dám thi hành thừa ân lệnh đối với chu hầu vương, rồi tại lúc tam vương bức vua thoái vị dũng cảm đối đầu.
Trong loạn tam vương, chính hắn đã vì Hoàng Đế diệt trừ Chu Trục Tề, đồng thời chế tạo mấy ngàn vũ khí dùng cho thủy chiến có thể vượt sông từ nhiều năm trước, như mũi tên bắn cùng lúc đi từ bờ biển phía Đông sang Tây Thục, khiến Ngô Quốc không có lực chống trả.
So với hắn, Lý Lương chỉ là công thần phá thủ phủ Ngô Quốc mà thôi.
Hơn nữa nếu như không phải Lý Lương ra tay trước, thì công lao phá Ngô Quốc vốn cũng thuộc về Thiết Diện Tướng quân. Đại khái có thể do vậy, nên Thiết Diện tướng quân và Lý Lương vẫn luôn bất hòa. Nghe nói Thiết Diện Tướng quân còn đánh Lý Lương trước mặt mọi người, mặc dù ông bị hoàng đế quở trách, nhưng Lý Lương cũng không chiếm được chỗ tốt, từ đó Lý Lương cũng không dám chạm mặt với Thiết Diện Tướng quân.
Thời điểm Thiết Diện Tướng quân ở kinh thành, Lý Lương cũng không vào triều, tránh việc nảy sinh xung đột.
Lý Lương vẫn luôn nguyền rủa Thiết Diện Tướng Quân có thể chết sớm một chút, hiện tại rốt cuộc hắn cũng đạt được như ý nguyện.
"Thái tử đã đáp ứng ta, chỉ cần ta gϊếŧ Lục Hoàng tử, thì sau khi hắn lên ngôi sẽ phong ta làm Vệ Tướng quân, tương lai địa vị của ta ở Đại Hạ, sẽ còn rạng rỡ hơn so với phụ thân của ngươi ở Ngô Vương."