Chương 69: Nể họ

Trần Đan Chu cười lạnh trong lòng. Nàng đi cũng được thôi, nhưng không thể đi một cách hồ đồ. Dương Kính dùng việc hòa giải với cha để dụ dỗ nàng, cũng giống như kiếp trước dùng mối thù Lý Lương gϊếŧ ca ca để lôi kéo nàng, tất cả đều không phải vì nàng mà là có mục đích riêng.

Làm sao để nghe ngóng tin tức đây? Trên núi nàng chỉ có hai ba người hầu, giờ cả Trần gia đều bị nhốt trong phủ, nàng chẳng có ai để sai bảo...

Khóe mắt Trần Đan Chu chợt lóe lên, nàng cao giọng quát: "Ngươi ra đây."

A Điềm giật mình, khó hiểu nhìn quanh: "Ai cơ? Có người sao?" Sau đó nàng ấy nhìn thấy từ sau một gốc cây lớn cách đó không xa, một người đàn ông trẻ tuổi bước ra, gương mặt lạ hoắc.

"Kẻ nào!" A Điềm lập tức chắn trước mặt Trần Đan Chu: “Đây là núi của Trần thái phó, người không phận sự miễn lại gần, muốn du ngoạn thì đi chỗ khác."

Lúc này mà lôi Trần thái phó ra thì có ích gì chứ? Trần Đan Chu thầm nghĩ, đúng là nha đầu ngốc, Trần thái phó bây giờ đâu còn khiến ai sợ hãi nữa. Quả nhiên, người đàn ông kia chẳng hề tỏ ra hoảng hốt, chỉ hơi cúi người hành lễ rồi quay lưng định rời đi.

“Đứng lại.” Trần Đan Chu cất tiếng gọi.

Người đàn ông dừng bước, xoay người lại.

Trần Đan Chu quan sát hắn một lượt rồi hỏi: “Ngươi là người của ai? Từ lúc ta ra khỏi nhà ngươi đã bám theo rồi.”

Cái gì? Bị theo dõi từ lúc đó sao? A Điềm kinh hãi, sao nàng ấy chẳng phát hiện ra chút nào vậy?

Nếu là Trần Đan Chu của trước kia thì đương nhiên cũng chẳng hay biết gì, nhưng mười năm ròng rã sống trong cảnh bị đủ loại người dòm ngó, giám sát, nàng đã quá quen thuộc với cảm giác ấy, nên theo bản năng liền nhận ra điều bất thường.

Người đàn ông thấy đã bị vạch trần, bèn cúi người hành lễ lần nữa: “Ty chức là người của Thiết Diện tướng quân.”

Lại là hắn sao? Trần Đan Chu ngạc nhiên, rồi bĩu môi nói: “Tướng quân không cần giám sát ta nữa đâu. Hắn có thể tự mình tiếp cận Đại vương của chúng ta, giỏi hơn ta nhiều rồi, ta chẳng còn là mối đe dọa gì nữa đâu.”

Người đàn ông đáp: “Không phải giám sát. Lúc trước khi tiểu thư trở về Ngô Đô, tướng quân đã dặn dò phải bảo vệ tiểu thư. Hiện tại tướng quân vẫn chưa thu hồi mệnh lệnh, nên chúng ta cũng chưa rời đi.”

Bảo vệ nàng ư? Chẳng phải là giám sát thì là gì. Trần Đan Chu hừ lạnh trong lòng, nhưng rồi chợt nảy ra một ý: “Ngươi là người bảo vệ ta? Vậy có phải cũng nghe theo lệnh ta không?”

Người đàn ông thoáng do dự: “Cái đó còn tùy xem tiểu thư sai bảo chuyện gì. Những việc trái với mệnh lệnh của tướng quân, chúng ta sẽ không làm.”

Ví dụ như bắt họ rời đi, hay làm những việc bất lợi cho tướng quân và Hoàng đế, những chuyện đó đều không nằm trong phạm vi bảo vệ.

Trần Đan Chu nói: “Yên tâm, là chuyện liên quan đến sự an nguy của ta thôi. Vị công tử vừa tới đây, ngươi nhìn rõ rồi chứ?”

Người đàn ông đáp vâng, không chỉ nhìn rõ mặt mà những lời hắn nói cũng nghe rõ mồn một.

“Ngươi đi xem hắn rời khỏi chỗ ta thì đi làm gì?” Trần Đan Chu ra lệnh: “Còn nữa, tiện thể xem bên phía cha ta có chuyện gì không.”

Đây là đang sai bảo hắn làm việc sao? Người đàn ông có chút bất ngờ. Hắn cứ tưởng sau khi bị phát hiện, vị tiểu thư này hoặc là sẽ mặc kệ để họ đi theo, hoặc là sẽ nổi giận đuổi đi, không ngờ nàng lại ngang nhiên sai khiến hắn như vậy...

“Việc này đâu có trái với mệnh lệnh của tướng quân nhà ngươi, đúng không?” Thấy hắn do dự, Trần Đan Chu hỏi lại.

Người đàn ông đáp: “Không trái lệnh, thuộc hạ đi ngay đây.” Nói xong liền quay người rời đi.

A Điềm im lặng nghe từ đầu đến cuối, đối với ý định của tiểu thư vẫn còn mơ hồ chưa hiểu lắm.

“Tiểu thư,” Nàng ấy hạ giọng hỏi: “Những người này có dùng được không ạ?”

Trần Đan Chu thở dài: “Có dùng được hay không ta cũng chẳng biết, cứ dùng thử mới biết được. Dù sao thì bây giờ cũng chẳng còn ai để dùng nữa rồi.”

Tuy Thiết Diện tướng quân không phải người đáng tin cậy, nhưng đám người Dương Kính lại muốn nàng làm hại Hoàng đế, trong khi Thiết Diện tướng quân nhất định phải bảo vệ Hoàng đế. Vì vậy, điều nàng lo lắng cũng chính là điều Thiết Diện tướng quân lo lắng, coi như là miễn cưỡng cùng chung mục đích đi.

Khi màn đêm buông xuống, người đàn ông kia đã quay trở lại.

A Điềm cho lui hết các bà vυ" và nha hoàn khác, tự mình đứng canh ở cửa, nghe người đàn ông bên trong báo cáo: “Dương nhị công tử sau khi rời khỏi chỗ tiểu thư đã đến Túy Phong Lâu gặp gỡ vài người.”

Trần Đan Chu dùng thìa khuấy nhẹ bát canh, hỏi: “Gồm những ai vậy?”

Nàng cũng chẳng bận tâm việc người đàn ông này không phải người nước Ngô, lại mới đến Ngô Đô thì làm sao nhận biết được ai — người của Thiết Diện tướng quân, cho dù không quen biết thì cũng sẽ có cách để tìm hiểu thôi.

Quả nhiên, người đàn ông trả lời rành rọt: “Có ngũ công tử nhà Văn Xá nhân, tiểu công tử nhà Trương Giám quân, cháu trai của Lý Đình úy, con rể thứ ba của Lỗ Thiếu phủ. Bọn họ đang bàn bạc cách cứu Ngô Vương và đuổi Hoàng đế đi.”

Đông người gớm nhỉ. Trần Đan Chu hỏi tiếp: “Bọn họ bàn bạc làm thế nào? Cùng ta đi mắng Hoàng đế, hay là lợi dụng ta đi ám sát bệ hạ để cướp lại Vương cung cho Đại vương?”

Nếu bọn họ thực sự định làm như thế, Trần Đan Chu còn nể họ là hảo hán.

Người đàn ông lắc đầu: “Bọn họ nói, muốn đi tìm Trần Thái phó.”

Chiếc thìa trong tay Trần Đan Chu khẽ va vào bát, nàng ngừng khuấy, cau mày nói: “Tìm cha ta làm gì? Bọn họ không có cha sao?”

Chẳng phải cha của bọn họ cũng là đại thần của Ngô Vương cả đấy thôi?