Phụ thân bị giam lỏng, chẳng phải vì muốn ngăn cản Hoàng đế vào nước Ngô sao? Sao bây giờ lại thành ra vì nàng mời Hoàng đế vào? Trần Đan Chu cười thầm, quả nhiên con người ta phải sống, chứ chết rồi thì người khác muốn nói hươu nói vượn gì chẳng được.
"Được." Nàng gật đầu: “Muội sẽ đi gặp Bệ hạ."
Dương Kính mỉm cười: "A Chu thật là lợi hại."
Trước đây, mỗi khi nàng cùng hắn ra ngoài chơi, dù là cưỡi ngựa bắn cung hay làm bất cứ việc gì, hắn cũng đều khen ngợi nàng như thế. Nàng nghe xong thì vui vẻ vô cùng, cảm thấy ở bên hắn thật sự rất thú vị. Nhưng giờ nghĩ lại, những lời khen đó thực ra chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là lời dỗ dành trẻ con mà thôi.
Dương Kính không đến tay không, hắn mang theo rất nhiều đồ dùng cho con gái, từ quần áo, trang sức cho đến những loại bánh trái điểm tâm mà Trần Đan Chu thích ăn, chất đầy cả một bàn. Sau khi dặn dò đám người hầu chăm sóc tiểu thư chu đáo, hắn mới rời đi.
Trần Đan Chu và A Điềm đứng ở lưng chừng núi nhìn theo.
"Kính công tử thật tốt, lúc nào cũng nhớ đến tiểu thư." A Điềm hớn hở nói: “Hèn gì tiểu thư lại thích Kính công tử đến thế."
Trước đây, đại tiểu thư cũng từng trêu chọc nhị tiểu thư như vậy, và nhị tiểu thư đã thẳng thắn thừa nhận rằng mình thích Kính công tử.
Nhưng lần này, Trần Đan Chu lại lắc đầu: "Ta đâu có thích hắn."
Trước kia nàng cứ ngỡ mình thích Dương Kính, nhưng thực ra nàng chỉ coi hắn là bạn chơi cùng. Mãi cho đến khi gặp được người đó, nàng mới biết thế nào là thích một người thực sự.
Trần Đan Chu bỗng nhiên thấy hồi hộp, kiếp này liệu nàng có còn gặp lại người ấy không?
Dương Kính xuống núi, đón lấy dây cương từ tay gã sai vặt, rồi quay đầu nhìn lại một lần nữa.
"Nhị công tử." Gã sai vặt nhanh nhảu nói: “Đan Chu tiểu thư vẫn đang đứng ở lưng chừng núi nhìn theo ngài kìa."
Trong lời nói của gã có vài phần khoe khoang. Đàn ông được phụ nữ yêu thích đương nhiên là chuyện đáng tự hào, huống hồ trong số các quý nữ ở kinh đô, gia thế và dung mạo của Trần nhị tiểu thư đều thuộc hàng nhất phẩm, Trần thị lại là dòng dõi Thái phó thế tập...
Nhưng sau này sẽ không còn như vậy nữa. Trần Đan Dương đã chết, Trần Liệp Hổ lại không có con trai. Tuy hai người huynh đệ có con trai để nhận làm con thừa tự, nhưng trong nhà lại xảy ra chuyện của Lý Lương và Trần Đan Chu... Dương Kính lắc đầu thở dài, Trần gia coi như đến đây là hết.
Nể tình giao hảo giữa hai nhà, cũng như tình nghĩa giữa hắn và Trần Đan Dương, hắn sẽ đối xử tốt với Trần Đan Chu, nhưng chuyện hôn nhân thì miễn bàn.
Cưới một người vợ như vậy, thanh danh Dương gia sẽ bị liên lụy.
"Đi thôi." Dương Kính nhảy lên ngựa: “Giờ nước Ngô đang lâm nguy, đừng nghĩ đến những chuyện khác nữa."
Gã sai vặt vội thu lại vẻ cợt nhả, vâng dạ rồi leo lên ngựa, lại hỏi: "Nhị công tử, chúng ta về nhà ạ?"
Dương Kính lắc đầu: "Đến Túy Phong Lâu."
Gã sai vặt chần chừ, do dự nói: "Nhị công tử, lão gia đã dặn rồi, hiện giờ Đại vương gặp chuyện, kinh đô bất ổn, không nên la cà bên ngoài. Ngài thăm nhị tiểu thư xong thì phải về ngay."
Tính cách của cha hắn xưa nay vẫn vậy, chuyện gì cũng không có ý kiến, cấp trên bảo sao làm vậy, không bảo làm thì không làm, không ai chỉ đạo thì càng không bao giờ chủ động. Việc cho phép hắn ra ngoài thăm nhị tiểu thư đã là giới hạn cuối cùng rồi — vào lúc nước sôi lửa bỏng này, người ta tránh Trần gia còn không kịp nữa là.
Dương Kính lắc đầu: "Chính vì Đại vương gặp chuyện, kinh đô nguy cấp nên ta mới không thể ngồi yên trong nhà được." Hắn thúc giục gã sai vặt: “Đi nhanh lên, đám Văn công tử còn đang đợi ta đấy."
Gã sai vặt bất đắc dĩ đành phải quất roi thúc ngựa theo sau. Hai chủ tớ phóng nhanh trên đường lớn mà không hề để ý bên đường luôn có một đôi mắt dõi theo họ. Tuy kinh đô bất ổn, Đại vương gặp chuyện, nhưng trên đường người qua kẻ lại vẫn tấp nập, trong quán trà ven đường cũng không thiếu người dừng chân nghỉ ngơi trò chuyện.
"Nhị công tử đi rồi." A Điềm đứng ở sườn núi kiễng chân nói, không hỏi thêm tại sao nhị tiểu thư lại không thích nhị công tử nữa. Tâm tư con gái mới lớn là thế, lúc thích lúc không, huống chi bây giờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, tiểu thư làm gì còn tâm trạng nghĩ đến chuyện đó.
"Vậy tiểu thư định vào cung gặp bệ hạ thật sao?" A Điềm có chút lo sợ, Hoàng đế đến cả Đại vương còn đuổi đi được, tiểu thư thì làm được gì chứ?