Chương 67: Khuyên nhủ

Thực ra, nàng cũng không trách Dương Kính đã lợi dụng mình.

Một thiếu niên vốn sống trong nhung lụa, vô lo vô nghĩ, bỗng chốc gặp biến cố, mất nước tan nhà, phải lưu vong suốt mười năm trời. Trái tim hắn sớm đã bị mài dũa đến chai sạn, cứng rắn. Hắn hận Trần thị, cho rằng Trần thị là tội nhân, âu cũng chẳng có gì lạ.

Trần Đan Chu mời hắn ngồi xuống nói chuyện: "Muội biết chuyện muội làm khiến phụ thân khó lòng chấp nhận. Nhưng muội cũng hiểu rõ, một khi đã làm thì muội đã lường trước được hậu quả rồi."

Dương Kính ngồi xuống bên cạnh nàng, khẽ nói: "Ta biết, là muội bị người của triều đình uy hϊếp, lừa gạt."

Có lẽ rất nhiều người đều nghĩ như vậy. Rằng nàng vì gϊếŧ Lý Lương mà đánh rắn động cỏ, bị người của triều đình phát hiện bắt giữ, rồi vừa dỗ dành vừa lừa gạt, lại vừa dọa nạt – nếu không thì một cô nương mới mười lăm tuổi đầu, làm sao có thể nghĩ ra chuyện tày trời như thế.

Trần Đan Chu cũng chẳng dại gì mà phủ nhận, cứ để họ nghĩ vậy cũng tốt.

Nàng cúi đầu, giọng đầy uất ức: "Bọn họ nói làm như vậy sẽ không còn chiến tranh, sẽ không có người phải chết nữa, triều đình và nước Ngô vốn là người một nhà mà."

Cô nương vẫn hoàn là cô nương, Dương Kính thầm nghĩ. Bình thường Trần nhị tiểu thư cưỡi ngựa bắn cung, bày ra vẻ hung dữ, nhưng thực chất chẳng có chút gan dạ nào. Nói là nàng gϊếŧ Lý Lương, e rằng là do đám hộ vệ nàng mang theo ra tay, còn nàng cùng lắm chỉ đứng nhìn mà thôi.

Nữ nhi quả thực không thể trông cậy được. Trần Đan Nghiên thì tìm một người chồng như vậy, còn Trần nhị tiểu thư lại gây ra chuyện tày đình thế này. Ôi, trong lòng Dương Kính càng thêm buồn bã. Cả cái Trần gia này, xem ra chỉ có Thái phó và Đan Dương huynh là đáng tin cậy, tiếc thay Đan Dương huynh lại đoản mệnh qua đời.

"A Chu à, nhưng làm như vậy, Đại vương đã phải chịu nhục nhã rồi." Hắn thở dài nói: "Lão Thái phó giận muội cũng là vì lẽ đó, muội vẫn chưa biết chuyện gì sao?"

Trần Đan Chu ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lảng tránh đầy vẻ rụt rè, hỏi: "Biết chuyện gì cơ?"

Dương Kính đáp: "Đêm qua, Đại vương đã bị Bệ hạ đuổi ra khỏi vương cung rồi."

Vậy thì sao chứ? Trần Đan Chu cười khẩy trong lòng. Thế này là nàng khiến Đại vương chịu nhục ư? Có biết bao nhiêu quyền quý có mặt ở đó, bao nhiêu cấm binh, bao nhiêu cung phi thái giám, tất cả đều vì nàng mà chịu nhục sao?

Dương Kính kiếp này đâu có trải qua cảnh nhà tan cửa nát? Tại sao hắn cũng nhìn nhận nàng như vậy?

"Sao lại như thế được?" Nàng kinh ngạc hỏi, vội vàng đứng dậy: "Sao Bệ hạ lại làm như vậy?"

Dương Kính nói: "Bệ hạ vu oan cho Đại vương phái thích khách hành thích ngài ấy, rõ ràng là không dung tha cho Đại vương rồi. Ngài ấy là Hoàng đế, muốn bắt nạt Đại vương thì cứ việc bắt nạt thôi, ôi..."

Trần Đan Chu hỏi dồn: "Vậy còn Đại vương thì sao? Chẳng lẽ không có ai đứng ra chất vấn Bệ hạ ư?"

Dương Kính lộ vẻ bất lực: "A Chu à, Đại vương mời Bệ hạ vào nước Ngô, đó là đạo làm tôi. Tin tức đã lan truyền khắp nơi rồi, Đại vương hiện giờ không thể làm trái ý Thiên tử, càng không thể đuổi ngài ấy đi. Bệ hạ chỉ chờ Đại vương làm như vậy để gán cho một cái tội danh, rồi hãm hại Đại vương thôi. Muội còn nhỏ, muội không hiểu được đâu..."

Phải rồi, nàng không hiểu. Chẳng qua chỉ là hai chữ "không dám", vậy mà cũng có thể viện ra bao nhiêu đạo lý. Trần Đan Chu nhìn Dương Kính, tự hỏi đây là suy nghĩ của hắn, hay là do người khác mớm lời?

"Vậy... phải làm sao bây giờ?" Nàng lẩm bẩm hỏi.

"Người buộc chuông phải là người cởi chuông." Dương Kính nói: "Muội là sứ giả thay mặt Đại vương đi đón Bệ hạ, giờ đây muội chính là người thích hợp nhất để khuyên Bệ hạ rời khỏi vương cung."

Trần Đan Chu do dự: "Liệu Bệ hạ có chịu nghe lời muội không?"

"A Chu, nghe nói chính muội là người yêu cầu Bệ hạ chỉ được mang ba trăm binh mã vào nước Ngô, còn nói nếu Bệ hạ không đồng ý thì phải bước qua xác muội trước." Dương Kính đưa tay lay nhẹ vai Trần Đan Chu, ánh mắt tràn đầy tán thưởng: "A Chu, muội cũng dũng cảm y như Đan Dương huynh vậy."

Trần Đan Chu ưỡn thẳng tấm thân nhỏ bé: "Ca ca của muội thực sự rất dũng cảm."

Dương Kính gật đầu, vẻ mặt buồn bã: "Đúng vậy, Đan Dương huynh mất đi thật quá đáng tiếc. A Chu, ta biết muội vì Đan Dương huynh mới không ngại nguy hiểm ra tiền tuyến. Đan Dương huynh không còn nữa, Trần gia giờ chỉ còn trông cậy vào muội thôi."

Trần Đan Chu cúi đầu thấp xuống: "Không biết những việc muội làm, liệu ca ca dưới suối vàng có giận muội không nữa."

"A Chu, chuyện này cũng không trách muội được, là do triều đình quá gian trá." Dương Kính nhẹ giọng an ủi: "Nhưng bây giờ nếu muội có thể khiến Bệ hạ rời khỏi vương cung, thì có thể lấy công chuộc tội. Đan Dương huynh dưới suối vàng sẽ thấy, Thái phó đại nhân cũng sẽ hiểu được tấm lòng của muội, sẽ không trách muội nữa đâu. Hơn nữa, Đại vương cũng sẽ không trách tội Thái phó đại nhân nữa. Ôi, Đại vương giam lỏng Thái phó, thực ra cũng chỉ là hiểu lầm thôi, chứ không phải thật sự muốn trách tội ngài ấy đâu."