Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hỏi Đan Chu

Chương 6: Kiếp Trước

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trần Đan Chu cắt một ít hoa cỏ đặt vào trong làn, rồi đi rửa mặt thay quần áo. Lúc Tĩnh Tâm sư thái vừa nhìn thấy nàng trong bộ dạng này thì vô cùng hoảng sợ.

"A, Đan Chu..." Nàng nhìn nữ tử đứng trước mặt mặc một bộ nhu quần eo cao [1] có ống tay rộng, chải búi tóc bách hoa kế, mềm mại dịu dàng, hai chữ "nương tử" nàng không có cách nào nói ra được, hạ thấp giọng thì thào gọi, "Tiểu thư."

Trần Đan Chu cười hỏi:"Ta để kiểu đầu này có phải hay không trông rất kỳ quái? Đây là kiểu đầu thịnh hành nhất lúc ta còn nhỏ đấy, chắc hiện tại cũng đã thay đổi rồi?"

Tĩnh Tâm sư thái lắc đầu: "Không có, nhìn trông rất đẹp đó ạ."

Lại nhìn Trần Đan Chu không giống ngày trước luôn mang theo sa mỏng, làm lộ ra lông mày cong cong, đôi mắt lóng lánh sóng nước, mỉm cười dịu dàng, trông vô cùng mềm mại đáng yêu, khiến nàng có chút hoảng hốt, lại có chút thất thần.

Trần Đang Chu lớn lên thật đẹp.

Trần Đan Chu có hơi ngượng ngùng nói: "Mười năm rồi không có xuống núi đi ra ngoài, nên cũng muốn rửa mặt chải đầu, thay đổi cách ăn mặc rồi mới đi, miễn cho người đời kinh sợ."

Tĩnh Tâm sư thái vội nói: "Đan Chu nương tử nhìn vô cùng vô cùng xinh đẹp."

Trần Đan Chu cười cười, hỏi: "Xe tới rồi sao?"

Tĩnh Tâm sư thái gật đầu: "Đến rồi ạ đến rồi ạ, đã đến từ rất sớm, vẫn luôn ở dưới chân núi chờ nương tử đấy ạ."

Trần Đan Chu mang theo lẵng hoa chầm chậm bước từng bước, Tĩnh Tâm sư thái từng bước theo sau, hai người cùng đi xuống dưới núi. Một cỗ xe ngựa lớn màu đen lẳng lặng đứng chờ ở ven đường, nhìn thấy Trần Đan Chu đi tới, xa phu nhanh nhẹn thi lễ, lấy ra ghế con để xuống.

Trần Đan Chu đưa lẵng hoa cho hắn, nâng váy bước lên xe, Tĩnh Tâm sư thái ở đằng sau không nhịn được buột miệng gọi một tiếng "Tiểu thư".

Trần Đan Chu quay đầu lại cười với nàng: "A Điềm, ta đi đây."

A Điềm chính là tục danh của Tĩnh Tâm sư thái, nghe một tiếng này, nước mắt của nàng loạt xoạt thi nhau rơi xuống, nàng cúi đầu thi lễ: "Nhị tiểu thư, lên đường cẩn thận, A Điềm cũng rất nhanh sẽ đi theo."

Đình Vân Tự ở bên kia của kinh thành, không giống với Đào Hoa Quán, nó đã có hơn nghìn năm lịch sử.

Sau khi Ngô Vương bị tru sát, Hoàng Đế đã tới thủ phủ của Ngô Quốc, đầu tiên nhìn qua hoàng cung, rồi lại tới Đình Vân Tự, cao tăng ở bên trong chùa miếu đã nói, nếu lấy đây làm kinh thành Đại Hạ, thì có thể giữ gìn Đại Hạ đời đời hưng thịnh, cho nên Hoàng Đế đã dời kinh thành tới đây.

Đình Vân Tự cũng trở thành chùa miếu của hoàng gia, hương khói ngày càng thịnh.

Lúc này trước cửa Đình Vân Tự không một bóng người, mặc dù là chùa miếu của hoàng gia, nhưng nếu Lý Lương báo trước một tiếng, thì Đình Vân Tự có thể đóng cửa từ chối tiếp khách, không nói đến quyền thế của Lý Lương, mà quan hệ cá nhân giữa Lý Lương cùng Phương Trượng Tuệ Trí Đại sư cũng rất tốt.

Xe ngựa dừng lại, xa phu giao lẵng hoa cho Trần Đan Chu, chỉ chỉ cửa lớn nói: "Tiểu thư xin mời vào, Tướng quân đã đợi ở bên trong."

Trần Đan Chu mang theo lẵng hoa bước vào, một nam tử cao lớn đang đứng ở trước cửa đại điện, dưới ánh nắng ban mai nhìn nàng, ánh mắt hắn rơi vào lẵng hoa trên tay nàng, bên trong là hoa cỏ xanh xanh trắng trắng tươi đẹp và đáng yêu, hắn thở dài một tiếng: "Muội giống tỷ tỷ của muội, bắt đầu yêu thích hoa cỏ rồi."

Trần Đan Chu nói: "Dù sao ta cũng không thể cưỡi ngựa bắn tên nữa rồi."

Thái phó Trần Liệp Hổ lão là một người cực kỳ nuông chiều nữ nhi, nhưng Trần nhị tiểu thư từ nhỏ đã thích cưỡi ngựa bắn tên, luyện được một thân võ nghệ khá tốt.

Lý Lương không tiếp lời, nói: "Chắc muội còn chưa ăn, vào đây, thức ăn chay ở đây rất ngon."

Trần Đan Chu muốn nói gì đó, nhưng Lý Lương đưa tay lên môi "xuỵt" một tiếng với nàng.

"Ta biết, muội không thích ăn chay." Hắn thấp giọng cười nói. "Ta đã bảo người mang theo vịt hầm, thịt kho và súp thịt dê, muội đừng để Phật tổ nghe thấy."

Trần Đan Chu quét mắt nhìn xung quanh: "Phật tổ sao? Bọn họ không thể nghe thấy đâu." Đưa lẵng hoa ra, Lý Lương đưa tay nhận lấy, để nàng đi ngang qua bước vào trong phòng, còn mình thì sải chân bước theo sau.

Hai người một trước một sau tiến vào, Trần Đan Chu ngồi xuống trước bàn, mấy đĩa món ăn thịt rau tinh xảo đã được dọn ra.

Lý Lương đứng sau lưng nàng, nhìn nàng cầm đũa từ tốn ăn, lấy tay nhẹ nhàng khẽ vuốt ve đầu vai của nàng.

Trần Đan Chu thân thể cứng đờ, bất động.

Lý Lương hỏi: "A Chu, muội tìm ta có việc gì?"

Trần Đan Chu nắm chặt chiếc đũa ngẩng đầu nhìn hắn: "Ca ca, tỷ tỷ của muội đều do huynh gϊếŧ sao?"

Lý Lương nở nụ cười, bàn tay to lớn sờ lên mặt nàng: "Làm sao thế, phải mất mười năm mới hiểu ra sao? A Chu thực sự là đáng yêu---" sau một khắc một tay hắn nắm cằm Trần Đan Chu, một tay bắt được chiếc đũa nàng đâm tới.
« Chương TrướcChương Tiếp »