Trần Đan Chu bừng tỉnh khỏi cơn mộng.
Nàng cảm thấy mình đã ngủ một giấc thật dài, lại còn mơ thấy mấy giấc mơ liền. Giờ đây, nàng không biết mình đang ở trong mộng hay đã tỉnh lại rồi.
"Tiểu thư." A Điềm từ bên ngoài đi vào, phía sau là đám người hầu. "Tiểu thư người tỉnh rồi à? Bữa sáng người muốn ăn gì ạ?"
Trần Đan Chu nhìn A Điềm, suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta muốn ăn Cơm Bát Bảo của tiệm Vương gia."
Tiệm Vương gia ở trong thành, A Điềm vâng một tiếng, rồi sai người hầu đi xe ngựa ra ngoài mua. Sau đó, nàng cùng những người khác hầu hạ Trần Đan Chu rửa mặt, thay y phục, chải đầu. Đợi đến khi xong xuôi mọi việc, người hầu đi mua đồ ăn sáng cũng vừa về tới.
"Tiểu thư, tiểu thư, không hay rồi!" Nữ tỳ với vẻ mặt hoảng hốt la lên. "Xảy ra chuyện lớn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!"
Trần Đan Chu đang ngồi trước bàn liền quay đầu nhìn nàng ấy, thậm chí còn gọi được tên của nữ tỳ này: "Anh Cô, có chuyện gì vậy?"
Năm đó, những người hầu và nha đầu ở đây đều là những người đã theo nàng ở Đào Hoa Quán mà thoát được một kiếp nạn, sau này đều bị bán đi.
Sắc mặt Anh Cô trắng bệch: "Đại vương... Đại vương ngài ấy bị đuổi ra khỏi vương cung rồi."
Mấy tỳ nữ đang đứng trong phòng nghe vậy đều có chút khó hiểu. Đại vương vẫn thường xuyên xuất cung du ngoạn, chuyện này thì có gì mà phải kinh ngạc chứ?
"Không phải là đi chơi, mà là bị đuổi ra ngoài!" Anh Cô vội vàng nói. "Tối qua trong cung yến, Hoàng thượng đã đuổi Đại vương ra ngoài. Cả các phi tần, và những người tham dự yến tiệc cũng đều bị đuổi ra hết. Đại vương không có nơi nào để đi, đã được Văn xá nhân mời về nhà rồi..."
Về lý do tại sao Ngô Vương bị đuổi, có người nói là do Hoàng thượng say rượu nổi điên, cũng có người nói không phải là bị đuổi, mà là Ngô Vương chủ động nhường cung điện cho Hoàng thượng ở thoải mái hơn, dù sao cũng là thiên tử mà. Sự thật rốt cuộc là gì thì bây giờ các nhà quyền quý tham gia cung yến đều đóng chặt cửa, không ai ra ngoài giải thích cho dân chúng cả.
Trần Đan Chu "ồ" một tiếng, rồi hỏi: "Cơm Bát Bảo đã mua được chưa?"
Anh Cô ngẩn ra một lúc, ngơ ngác đưa chiếc giỏ trong tay qua: "Mua được rồi ạ."
Tuy chuyện Đại vương bị đuổi khỏi vương cung rất đáng sợ, nhưng trong thành không hề có loạn lạc. Người vẫn qua lại, các cửa hàng vẫn mở cửa, cổng thành cũng cho phép ra vào. Tiệm Vương gia vẫn đông khách như vậy, để mua được Cơm Bát Bảo nàng ấy còn phải xếp hàng một lúc – cũng chính vì vậy nên nàng ấy mới nghe được chuyện rất chi tiết.
Trần Đan Chu nhận lấy. Tốt quá rồi, cuối cùng nàng cũng lại được ăn cơm Bát Bảo của tiệm Vương gia.
"Vậy còn Đại vương..." Anh Cô hỏi.
Đại vương ư? Ngài ấy chỉ bị đuổi ra khỏi vương cung thôi mà. So với kiếp trước bị chém đầu thì đã tốt hơn nhiều rồi. Trần Đan Chu dùng chiếc thìa nhỏ múc một miếng cơm, cảm nhận vị ngọt thơm đang từ từ lan tỏa trong miệng.
Kiếp trước, Ngô Vương chết rồi mới được "gặp" Hoàng thượng. Còn chuyện Hoàng thượng có muốn Ngô Vương chết hay không, thì dĩ nhiên là có rồi.
Bởi vì năm đó Cao Tổ phân phong cho các hoàng tử, khiến cho thế lực của các chư hầu vương ngày một lớn mạnh, đến nỗi Thái tử sau khi lên ngôi cũng không tài nào khống chế được. Vị Thái tử tân đế này đã cố gắng thu hồi lại quyền lực, nhưng lại bị đám huynh đệ chư hầu vương này gây náo loạn đến mức lao tâm khổ tứ, vừa mệt vừa giận vừa sợ, cuối cùng bệnh tật đầy mình mà qua đời khi còn trẻ. Ông để lại ba vị hoàng tử còn nhỏ tuổi, thậm chí còn chưa kịp sắc phong Thái tử. Thế là, các chư hầu vương liền kéo về kinh thành để "chủ trì" việc kế vị. Ôi, sự hỗn loạn lúc đó có thể tưởng tượng được.
Vị Hoàng đế hiện tại này đã phải trải qua vô vàn gian truân mới lên được ngôi báu. Vậy mà sau khi đăng cơ, ông ta còn bị Yến Vương và Lỗ Vương chỉ thẳng vào mặt mắng là "đức không xứng vị". Hoàng thượng chỉ biết cúi đầu không dám phản bác, bởi vì trong tay ông ta chỉ có hơn mười vạn binh mã. Cuối cùng, ông ta đành phải khóc lóc cầu xin lão Ngô Vương, Chu Vương và Tề Vương lúc bấy giờ, hứa hẹn rằng sau khi diệt được Yến và Lỗ, đất phong của họ sẽ thuộc về ba nước. Nhờ vậy mới mời được ba nước Chu, Tề, Ngô xuất binh, lấy tội danh mưu nghịch để tiêu diệt Yến Vương và Lỗ Vương.