Chương 58: Khó ngăn

Trong điện nhất thời yên tĩnh, tầm mắt mọi người dừng trên người thái giám, vẻ mặt có kinh có sợ có vẻ tối tăm không rõ.

Giọng nói của Ngô Vương khẽ run rẩy: "Ông ta ——"

Thái giám biết Đại vương muốn hỏi cái gì, lập tức tiếp lời: "Bệ hạ chỉ mang theo ba trăm vệ binh đến gặp Đại vương --" Dứt lời quỳ xuống hô to: "Đại vương uy vũ!"

Chỉ mang theo ba trăm vệ binh, Hoàng đế quả nhiên không mang binh mã vào Ngô, các triều thần đều kinh ngạc. Trương Giám quân là người đầu tiên có phản ứng, đón đầu quỳ gối hô to: "Đại vương uy vũ! Hoàng đế đây là dùng lễ huynh đệ để đến gặp đó ạ!"

Trong lúc nhất thời các thần tử đua nhau quỳ xuống hô to uy vũ, Ngô vương ở trên ngai vàng cười to, tầm mắt dừng trên người duy nhất đang đứng trong điện, lúc này tiếng cười mới dừng lại.

Trần Liệp Hổ lúc trước quỳ xuống nhưng lúc này lại đứng lên, vẻ mặt ngạc nhiên lại suy sụp: "Đây đâu phải là uy vũ của Đại vương, đây là uy vũ của Hoàng đế, đây ây là miệt thị Đại vương, coi đất Ngô ta là vật trong ta đó chứ."

Ông lẩm bẩm rồi lại tức giận, tiến lên một bước hô to Đại vương.

"Xin hãy để ta mang binh, đánh lui Hoàng đế --"

Ngô vương hoảng sợ: "Trần Thái phó, đừng nói bậy!"

Bên cạnh có người chế giễu: "Trần Thái phó, con gái ngài đi cùng Hoàng đế, ngài tính gϊếŧ như thế nào?"

Trần Liệp Hổ vẻ mặt lạnh lùng: "Nếu con gái ta có thể nghe lệnh của ta, ngăn cản Hoàng đế, thì nàng vẫn là con gái ta. Còn nếu nàng cố chấp, thì nàng sẽ không phải là con gái của Trần Liệp Hổ ta nữa, mà chỉ là một tắc tử phản bội Ngô quốc. Ta sẽ tự tay chém đầu nó xuống."

"Trần Thái phó!" Trương Giám quân hét lên: "Ông đừng nói những lời cuồng ngôn như vậy nữa! Hoàng đế không mang theo binh mã đến như đã hứa, thành tâm hòa đàm với đại vương, ông hô muốn chém muốn gϊếŧ là như thế nào? Ông đây là muốn làm loạn đất Ngô ta!"

Những người khác cũng nhao nhao đứng lên, giận dữ quát lớn: "Còn thể thống gì nữa!" "Nào có nửa điểm chữ tín!" "Quả thực làm cho Ngô quốc ta hổ thẹn!" "Ông đây là muốn Đại vương mang danh tạo phản mưu nghịch sao?"

Trần Liệp Hổ nhìn trong điện, dường như sau khi nghe Hoàng đế vào đất Ngô, thái độ của đám thần tử lại thay đổi, ngoại trừ rất ít người không nói lời nào, những người khác đều trở nên phấn chấn, thần thái xán lạn. Ngay cả Văn Trung cũng không trách cứ việc Ngô vương và Hoàng đế hòa đàm nữa. Tất cả mọi người đều vì có thể hòa đàm mà vui mừng, vì sự xuất hiện của Hoàng đế mà kích động, không thể chờ đợi --

Bởi vì biết đại thế đã mất, cho nên nửa câu phản đối cũng không dám nói nữa, e sợ chọc giận Hoàng đế, ảnh hướng tới tương lai sau này.

Đại vương còn đứng trước mặt mọi người đấy! Trần Liệp Hổ ngửa đầu bi thiết: "Đại vương, đợi lão thần đi chất vấn Hoàng đế, tại sao thích khách của Đại vương lại ám sát Hoàng đế, vì sao vu khống Đại vương mưu phản, ngài ấy có còn nhớ thánh huấn của Cao Tổ?"

Dứt lời lập tức xoay người rời đi.

Đại thần đứng hai bên có người kịp phản ứng lại nhanh chóng tiến lên ngăn cản Trần Liệp Hổ: "Thái phó, không thể đi!" Còn những người khác thì rối loạn hô: "Đại vương!"

Ngô vương không cần mọi người nhắc nhở đã kịp phản ứng lại. Sao có thể để Trần thái phó đi chất vấn Hoàng đế, nếu thì thì nhất định sẽ phải đánh nhau. Hoàng đế chỉ mang theo ba trăm binh tướng vào Ngô, điều đó chứng tỏ sẽ không đánh nhau. Thái bình rồi, gã còn phải lo lắng gì nữa? Có thể giam lão già này lại rồi.

Ngô vương đứng lên, dựng đứng lông mày, hạ lệnh: "Trần thái phó, giao ra binh quyền!" Rồi lại gọi người tới: "Áp giải Thái phó về phủ!"

Trần Liệp Hổ tức giận: "Đại vương - không thể nghe lời gièm pha! Không thể hòa đàm với Hoàng đế! Không thể hợp mưu với Hoàng đế đánh Chu Tề! Không thể --"

Trần Liệp Hổ kéo theo một thân già nua và chân tàn tật, bắt đầu giãy giụa, ba năm tên cấm vệ dĩ nhiên không phải đối thủ của ông. Các thần tử nhao nhao kinh hô ngăn cản trước mặt Ngô vương, càng ngày càng nhiều cấm vệ xông vào, đè Trần Liệp Hổ lại, rồi kéo ra ngoài ——

Trần Liệp Hổ cuối cùng cũng bị kéo ra ngoài, thái giám nhạy bén sai người chặn miệng ông lại, tiếng la mắng cũng biến mất, trong điện chỉ còn lại mũ và giày của ông rơi xuống lúc ông giãy giụa --

Các thần tử thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí trong điện một lần nữa trở nên hòa hợp.

"Đại vương, ta thay đại vương đi gặp Hoàng đế trước." Trương Giám quân đoạt trước hô lên.

Các thần tử khác tranh nhau thỉnh mệnh, Ngô vương cười to: "Tất cả cùng đi, để Hoàng đế nhìn thấy khí thế của Ngô quốc ta!"