Nước sông hung mãnh lắc lư thuyền nhỏ chao đảo, Vương tiên sinh giậm chân cũng lắc lư theo, Thiết Diện Tướng quân quăng cần câu ra để ông bắt được. Đó cũng không phải là cần câu, mà chỉ là một cây gậy tre.
"Vương Tri, đại thế đã định, chư hầu vương tất vong." Y cười gọi tên Vương tiên sinh: "Uy danh thiên tử khắp thiên hạ. Hoàng đế một thân một mình, những nơi đi qua dân chúng dập đầu thuần phục, thật sự là uy phong lẫm liệt. Huống chi cũng không phải thật sự đi một mình, ta sẽ tự mang theo ba trăm binh mã hộ tống.”
Vương tiên sinh - Vương Tri hất cây gậy trúc ra: "Con sâu trăm chân, chết cũng không ngã. Con gái của Trần Liệp Hổ tuy rằng phát điên, nhưng con thú già Trần Liệp Hổ này vẫn chưa chết. Ba trăm người ở trước mặt ông ta thì tính là cái gì!”
Tuy rằng tai mắt trải rộng ở khắp đất Ngô, nhưng nếu thật sự có vạn nhất, binh mã triều đình có nhiều hơn nữa, cũng không cứu được đâu đấy.
Hoặc có lẽ đây chính là một vở kịch mà Trần Liệp Hổ và con gái y cố ý diễn, dụ dỗ Hoàng đế, đừng tưởng rằng chư hầu vương không có can đảm hành thích vua. Năm đó loạn ngũ quốc, chính là do bọn họ thao túng châm ngòi Hoàng tử, can thiệp quấy rối Đế vị, nếu như không phải Tam hoàng tử nhẫn nhục gánh vác trọng trách kiên cường sống sót, thì hiện tại thiên tử của Đại Hạ này nói không chừng đã là vị hầu vương nào đó cũng nên.
Nhớ lại mấy chục năm nay Hoàng đế nằm gai nếm mật nghỉ ngơi dưỡng sức, chính là vì để diệt trừ căn bệnh trầm kha là chư hầu vương này, ngàn vạn lần không thể ở thời điểm này chủ quan mà thất bại trong gang tấc.
Thiết Diện Tướng quân cười ha hả, ở mũi thuyền vung cây gậy trúc như trường đao cắt lên mặt sông, cao giọng hô: "Một mình ta có thể chống lại thiên quân vạn mã. Cho dù đất Ngô có thiên quân vạn mã, ta cùng Bệ hạ đồng lòng cùng chung chí hướng, đánh đâu thắng đó, thống nhất Cửu Châu!”
Tên điên này, Vương tiên sinh bất đắc dĩ lắc đầu, Hoàng đế không bị điên, Hoàng đế là một người rất bình tĩnh rất lãnh khốc.
Hoàng đế kiên định, tâm như sắt đá, vì thiên thu đại kế nên không có chuyện không thể gϊếŧ người, ầy, Chu đại phu --
Vương Tri vẻ mặt phức tạp nhìn nước sông cuồn cuộn.
Nước sông lên lên xuống xuống, mà Trần Đan Chu đang chờ đợi trong doanh trại tâm cũng lên lên xuống xuống. Ba ngày sau, sáng sớm, tiếng trống trong doanh trại đồng loạt nổi lên, binh tướng rục rịch.
"Binh mã triều đình vượt sông rồi!"
"Binh mã triều đình đánh tới rồi!"
Nghe được cảnh báo khẩn cấp, thái giám đã chuẩn bị xong binh mã lập tức khàn giọng thúc giục mau rời đi, rồi lại đấm ngực giậm chân vì mình đã rời đi trễ, sợ không thể trốn thoát.
Trần Đan Chu đứng trong quân doanh không hề hoảng loạn, chờ quyết định vận mệnh, không bao lâu lại có binh mã báo tới.
"Chỉ có năm con thuyền vượt sông, có ba trăm binh mã." Người lính báo tin kia vẻ mặt không thể tin được: "Bên kia nói, Hoàng đế đến.”
Ba trăm binh mã? Hoàng đế đang đến?
Chúng tướng quân kinh ngạc, hỏi đi hỏi lại, còn Trần Đan Chu đã trở mình lên ngựa, dẫn A Điềm chạy nhanh về phía bờ sông, chúng tướng do dự một lúc rồi nhao nhao đuổi theo.
Binh mã đất Ngô dàn trận dày đặc ở trên mặt sông, có năm chiến hạm chậm rãi rẽ nước chạy tới, giống như giương cung bắn ra một đường.
Trần Đan Chu đứng ở trên cao nhìn chằm chằm, trên chiến hạm cầm đầu, cờ rồng bay phấp phới, một nam nhân có vóc người cao lớn mặc vương bào đầu đội mũ miện thiên tử được mọi người vây quanh mà đứng. Lúc này Hoàng đế bốn mươi lăm tuổi, chính là thời điểm tráng niên nhất --
Kiếp trước, nàng chỉ gặp Hoàng đế một lần.
Nàng cúi đầu lui về phía sau vài bước, sau khi tin tưởng thật sự chỉ có ba trăm binh mã, thái giám Ngô vương cũng không chạy trốn nữa, mà mang theo cấm vệ cao hứng tiến lên nghênh đón, đây chính là công lao lớn của hắn!
Trần Đan Chu không tiến lên, đứng ở phía sau đám tướng quân, nghe Hoàng đế cập bờ, được nghênh đón, cước bộ ầm ầm rời đi, dòng người chập chùng quỳ xuống hô to vạn tuế như sóng biển cuồn cuộn. Khi sóng biển cuộn đến trước mặt, một giọng nói truyền tới.
"Đây chính là con gái của Ngô thần Trần thái phó, Đan Chu tiểu thư?"
Các binh tướng bên cạnh né tránh, Trần Đan Chu ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hoàng đế đang nhìn nàng từ trên cao, dần dần dung hợp với hình ảnh trong ký ức --
Trần Đan Chu cảm thấy có chút lóa mắt, cúi đầu lễ bái: "Trần Đan Chu bái kiến Bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Tầm mắt hoàng đế đảo quanh người nàng, vẻ mặt kinh ngạc, rồi khẽ mỉm cười: "Hậu sinh khả úy.”
A, lần này là hậu sinh khả úy. Trần Đan Chu thấy mắt hơi chua xót, nàng không còn là đứa trẻ đáng thương ở kiếp trước, bị bắt tới, cả nhà chết sạch, nơm nớp lo sợ chờ người khác phán quyết sinh tử.
Trần Đan Chu một lần nữa dập đầu: "Bệ hạ cũng thật là uy vũ.”