Thiết Diện tướng quân lúc này cũng không có ở trong doanh trướng của quân Ngô, Vương tiên sinh có thư tay Ngô vương làm chứng, công khai lấy thân phận sứ giả triều đình đi lại ở đất Ngô, mang theo một đội binh mã vượt sông, đóng quân ở đối diện doanh trại quân Ngô.
Thiết Diện Tướng quân lần này ở trong doanh trướng của đại quân triều đình, vẫn như cũ có mặt nạ che mặt, áo choàng quấn quanh áo giáp. A Điềm vừa nhìn thấy thì giật mình, còn Trần Đan Chu thì không có gì khác thường.
"Đa tạ Tướng quân." Nàng vừa thấy liền cúi người thi lễ trước.
Thiết Diện Tướng quân liếc mắt nhìn nàng một cái: "Tạ ơn của tiểu thư Đan Chu thật đặc biệt ghê, tiểu thư Đan Chu có phải có lầm lẫn gì không? Trong mắt tiểu thư Đan Chu, thì lão phu là một người rất dễ nói chuyện sao?”
Trần Đan Chu nhìn y: "Không phải, Tướng quân sao có thể là người dễ nói chuyện được! Là vì, trong mắt ta, Tướng quân là một người dũng cảm.”
Thiết Diện Tướng quân phát ra tiếng cười khàn khàn: "Tiểu thư Đan Chu, đây là cô đang khen ta hay chê bai ta vậy?”
Vương tiên sinh ở một bên trợn trắng mắt, vị Trần nhị tiểu thư này là muốn dùng thủ đoạn của nữ mật thám sao? Một chút cũng không quyến rũ, vẫn nên đi học cách quyến rũ nam nhân trước đi đã.
"Tướng quân." Trần Đan Chu nói: "Khi biết được Hoàng đế muốn đến đất Ngô, ta đã đề nghị với Đại vương chúng ta là đợi đến lúc đó thì gϊếŧ chết Hoàng đế.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vương tiên sinh lại thay đổi lần nữa, ánh mắt sau mặt nạ của Thiết Diện Tướng quân cũng sắc bén thêm vài phần.
Vẻ mặt Trần Đan Chu bình tĩnh, tựa hồ những lời nàng nói cũng không phải là chuyện lớn lao gì: "Cho dù là Hoàng đế, có hơn năm mươi vạn binh mã, nhưng rốt cuộc là vẫn ở trên đất Ngô của chúng ta, là ở Ngô vương cung, Ngô binh có thể không gϊếŧ chết hết toàn bộ binh mã, nhưng muốn gϊếŧ chết một mình Hoàng đế, bỏ ra mấy ngàn mấy vạn người thì luôn có thể thực hiện được.”
Thiết Diện tướng quân nói: "Tiểu thư Đan Chu thật sự là bất nhân bất nghĩa, không đáng tin cậy, lại còn dĩ hạ phạm thượng [1], có ý mưu nghịch, làm ta đau lòng mà.”
[1] dĩ hạ phạm thượng: những người ở thân phận thấp đυ.ng chạm với người ở địa vị cao
Nói thật, trào phúng cũng được, chửi bới cũng tốt, đối với Trần Đan Chu mà nói thì thật sự không thấm vào đâu, kiếp trước nàng đã nghe tận mười năm, dạng mắng chửi gì mà nàng chưa từng nghe qua chứ, nàng không để ý cũng không biện giải, chỉ nói lời mình muốn nói.
"Nhưng đáng tiếc Đại vương chúng ta không phải, Đại vương chúng ta hắn cũng không dám." Nàng nhìn Thiết Diện Tướng quân, đôi mắt to chớp chớp: "Nếu Đại vương chúng ta đã không dám, vậy Bệ hạ có cái gì lại không dám một mình đến gặp Ngô vương đây? Chẳng lẽ Bệ hạ, còn không lớn gan bằng một chư hầu vương sao?”
Vương tiên sinh biến sắc, trong lòng âm thầm kêu hỏng bét, tiểu thư Đan Chu này tuổi còn nhỏ, không có sự quyến rũ của nữ nhân, nhưng sự ngây thơ của tiểu nữ hài, đôi khi còn động lòng người hơn so với sự quyến rũ, nhất là đối với một người nào đó mà nói - vội vàng giành nói trước: "Đây là chuyện lớn gan hay không lớn gan hay sao? Thân là thiên tử, làm việc phải cẩn thận, đây không phải là chuyện riêng của mình ngài ấy, mà là quan hệ đến ngàn vạn con dân.”
Trần Đan Chu nhìn y, vẻ mặt dường như khó hiểu, hỏi: "Thiên hạ đều là con dân của thiên tử, bệ hạ thản nhiên vào đất Ngô, so với được trọng binh vây quanh, thì thanh thế đó mới khiến cho người ta sợ hãi, chẳng phải là càng có thể làm cho dân chúng tin phục kính yêu? Càng thể hiện được khí độ của thiên tử?”
Thiết Diện Tướng Quân cười ha hả, cắt đứt những gì Vương tiên sinh muốn nói, Vương tiên sinh rất mất hứng nhìn hắn một cái, có cái gì buồn cười hả!
"Nghe qua thì tiểu thư Đan Chu đang vì bệ hạ mà bày mưu tính kế." Thiết Diện tướng quân cười nói.
Trần Đan Chu thản nhiên gật đầu, vẻ mặt chân thành: "Ta là thần của Ngô vương, cũng là con dân thiên tử, đương nhiên phải bày mưu tính kế vì thiên tử.”
Tiểu cô nương này vừa ngây thơ vừa vô sỉ, Vương tiên sinh "xùy" một tiếng, muốn nói gì đó, nhưng Thiết Diện tướng quân đã vỗ án: "Được, vậy lão phu cũng sẽ vì bệ hạ bày mưu một chút.”
Trần Đan Chu nhìn khuôn mặt đeo mặt nạ sắt này, ánh mắt lấp lánh: "Tướng Quân, ngài đồng ý?”
Thiết Diện Tướng quân liếc nhìn nàng một cái: "Nghe ý tứ của cô, thì cô cũng không nhất định phải được, mà chính là thử một chút xem sao?”
Trần Đan Chu cúi đầu thở dài: "Tướng quân, ta đương nhiên biết yêu cầu này có bao nhiêu vô lý.”
Cái này gọi là gì nhỉ? Đây có phải là làm nũng không? Vương tiên sinh trừng mắt, sắc mặt đen như đít nồi.
Thiết Diện tướng quân gật đầu: "Tiểu thư Đan Chu biết được là tốt. Nếu Bệ hạ tức giận, thì lão phu liền đến lấy đầu của tiểu thư Đan Chu để Bệ hạ bớt giận.”
Trong lúc nói chuyện toàn là lấy đầu người lấy chuyện sống chết ra nói, khiến A Điềm kinh hồn bạt vía, càng không dám nhìn mặt của vị Thiết Diện Tướng quân này.
Trần Đan Chu nhoẻn miệng cười: "Đầu Đan Chu ở ngay trên cổ, Tướng quân có thể đến lấy bất cứ lúc nào.”