Chương 53: Xin nghe

Đương nhiên là Ngô vương không muốn sống nữa.

Trần Đan Chu nghĩ thầm.

Nàng đương nhiên biết, vốn lúc này binh mã triều đình đã rong ruổi khắp đất Ngô, còn biết đất Ngô hồng thủy tràn lan, tiếng kêu than vang khắp đất trời, mà Lý Lương đang đồ sát ở trong đô thành, đầu Ngô vương sắp bị chém đứt.

Nhưng tất cả những điều này đã được thay đổi sau khi nàng gϊếŧ chết Lý Lương.

Đương nhiên cái này không tính là thắng lợi gì, có lẽ bởi vì Lý Lương đột nhiên bị gϊếŧ, triều đình không hiểu được bố trí của đất Ngô mà do dự, mới có hôm nay nàng thừa cơ du thuyết song phương.

Kỳ thật, triều đình hoàn toàn có thể lập tức khai chiến, hơn nữa chỉ cần vừa khai chiến là có thể biết đươc cho dù thiếu Lý Lương, chiến cuộc căn bản không có ảnh hưởng gì quá lớn đối với bọn họ.

Bọn họ hiện tại đồng ý đình chiến, đồng ý tiếp nhận quy thuận của Ngô vương, đối với Hoàng đế mà nói là đã có đủ nhân từ.

Hiện tại Ngô vương còn dám đưa ra yêu cầu này, thật sự là chán sống.

"Đan Chu tiểu thư, cô đừng tưởng rằng Bệ hạ có gì đó sợ hãi Ngô vương, Ngô vương tiếp hay không tiếp thánh chỉ, căn bản không quan trọng!" Vương tiên sinh nói: "Nếu không phải Tướng quân ra mặt thuyết phục Bệ hạ, tiểu thư Đan Chu lúc này đã bị Ngô vương gϊếŧ, căn bản không gặp được ta.”

Y nói đúng, nhưng nàng không có điên, Ngô vương không muốn sống, nhưng nàng vẫn còn muốn sống, còn muốn giữ cho người nhà còn sống, giữ cho càng nhiều người còn sống.

Trần Đan Chu liếc nhìn y một cái: "Ta muốn gặp Thiết Diện tướng quân, ta muốn nói chuyện với ngài ấy.”

Vương tiên sinh tức giận, trừng mắt nhìn tiểu cô nương này, ý nàng là sao? Đây là chắc chắn, Thiết Diện Tướng quân sẽ nghe lời nàng? Y từng đi du ngoạn qua Chu Tề Yến Lỗ, đánh võ mồm với binh tướng vương thần mưu sĩ, nhưng đây là lần đầu tiên nói chuyện với một tiểu cô nương -

Tiểu cô nương không nói đạo lý!

"Cô, cô." Y nói: "Tướng quân sẽ không gặp cô! Cho dù cô có gặp Tướng quân, thì dạng yêu cầu này của cô cũng là cố tình gây sự, đây không phải là bảo vệ mạng Ngô vương, mà đây là uy hϊếp Bệ hạ!”

Có thể nhẫn nhịn nhưng không thể nhẫn nhục!

Trần Đan Chu kiên trì: "Ông vẫn chưa hỏi ngài ấy.”

Vương tiên sinh phất tay áo: "Được rồi, cô chờ đi.”

Y thở phì phì rời đi, Trần Đan Chu ngồi trong trướng xuất thần. A Điềm ở phía sau cẩn thận từng li từng ti, ngay cả thở cũng không dám. Làm thị nữ nhà Thái phó, A Điềm đã từng gặp qua quan lớn quyền quý, đã từng tham gia Vương yến ở trong vương cung, nhưng lúc đó nàng đều là người ngoài cuộc, nhưng hiện tại tiểu thư của nàng đang cùng người khác thảo luận chuyện của Đại vương và Hoàng đế.

Sao đột nhiên tiểu thư lại biến thành người lợi hại như vậy? Gϊếŧ chết Lý Lương, quyết định chuyện giữa Hoàng đế và Đại vương nên làm như thế nào --

A Điềm nhẹ nhàng gọi một tiếng tiểu thư: "Kế tiếp nên làm thế nào? Mới vừa rồi, vị sứ giả kia thật là hung dữ nha.”

Trần Đan Chu bật cười, không phải vị sứ giả này hung dữ, mà là yêu cầu nàng nói quá dữ dằn.

"Ta cũng không biết nữa." Nàng cười khổ với A Điềm một tiếng: "Thật ra ta cũng chẳng có cách nào cả.”

Chính vì đã sống lại một lần, cho nên nàng sẽ thử một lần, thành công đương nhiên là tốt, thất bại, thì sẽ chết thêm một lần nữa, đây chỉ là một cách làm ngu ngốc bất chấp đạo lí mà thôi.

A Điềm buồn rầu: "Ầy, ta quá ngu ngốc, không biết phải làm sao bây giờ.”

Trần Đan Chu cười: "Không có việc gì, chúng ta cứ từ từ cùng nhau suy nghĩ.”

Nếu như vẫn còn cơ hội.

Doanh trướng bị xốc lên phần phật, Vương tiên sinh không còn mặt mũi đứng ở ngoài cửa: "Tiểu thư Đan Chu, xin mời.”

Ngài ấy chịu gặp nàng! Trên mặt Trần Đan Chu trong nháy mắt nở nụ cười, xách váy vui vẻ chạy ra ngoài.

Đôi mắt của Vương tiên sinh như muốn rớt xuống, chết tiệt, tuổi trẻ xinh đẹp như hoa - sắc mặt của y trông càng tệ, tại sao Tướng quân phải nghe yêu cầu không thể tưởng tượng này? Dù sao Hoàng đế cũng đã tới, Ngô vương cũng tuyên bố quy thuận, bọn họ có thể tiến vào đất Ngô mà không bị ngăn cản, cần gì phải để ý chuyện tiểu cô nương này cố tình gây sự chứ? - Bởi vì nàng ý tuổi trẻ xinh đẹp như hoa sao?

Tướng quân phần lớn là ở trong quân, bên người đều là nam nhân, nhưng không phải chưa từng thấy qua nữ nhân mà, nữ nhân nước Tề, nữ nhân nước Yến bao gồm cả mỹ nhân kinh thành nữa, có rất rất nhiều, Tướng quân căn bản không phải dạng người bị sắc đẹp dụ dỗ.

Nghĩ mãi mà không hiểu tại sao, Vương tiên sinh mất hết mặt mũi đi theo tiểu cô nương đang vui vẻ.