Đúng là hổ phụ không sinh khuyển nữ [3] mà! Mọi người nhao nhao chào hỏi gọi Nhị tiểu thư, Trần Liệp Hổ ở bên cạnh nở nụ cười hiếm thấy, từ khi Trần Đan Dương tạ thế, mặc dù ông không đau buồn trước mặt người ngoài, nhưng ông gần như không còn tươi cười nữa.
[3] Hổ phụ không sinh khuyển nữ/tử: Cha hổ thì không thể sinh ra cún con. Có nghĩa là người cha có tài thì tất nhiên sẽ không sinh ra người con bất tài.
Trần Đan Chu không đành lòng nhìn mặt phụ thân, lời nói kế tiếp của nàng, sẽ không khác gì dao đâm vào ngực phụ thân mà.
"Phụ thân." Nàng cúi đầu gian nan nói: "Ta phụng lệnh Đại vương lệnh, đi đón Bệ hạ.”
Bốn phía an tĩnh lại, vẻ mặt các binh tướng lại lần nữa ngạc nhiên, không thể tin được.
Trần Liệp Hổ lại cảm thấy hai lỗ tai ong ong như ù đi, không thể nghe rõ cái gì, ông đây là nghe được lời gì kỳ quái vậy.
"Con đang nói cái gì vậy?" Ông cau mày nói: "Nếu con lo lắng, không muốn ở nhà, thì cứ đi theo ta đi, mau qua đây.”
Trần Đan Chu lắc đầu: "Phụ thân, tỉ mỉ chuyện này, con sẽ nói với người sau, hiện tại thời gian gấp gáp, nữ nhi phải đi trước --"
Trần Liệp Hổ đột nhiên cao giọng: "Trần Đan Chu, cút qua đây!" Đao trong tay đặt ngang trước người: "Con muốn chống lại lệnh cha đúng không?”
Nàng biết tâm tình phụ thân hiện tại, nhưng nàng thật sự không thể không đi, cho dù phụ thân sẽ không thật sự dùng đao chém chết nàng, nhưng tất nhiên sẽ bắt nàng lại, lúc trước tỷ tỷ chính là bị phụ thân trói lại đưa vào đại lao, sau đó bị Đại vương ném đến trước cửa thành xử tử, những bộ hạ cũ kia muốn cứu cũng không có cơ hội cứu --
Nàng chưa bao giờ sợ chết, chỉ là hiện tại nàng còn chưa thể chết.
Trần Đan Chu hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, giơ vương lệnh lên: "Phụ thân, cha muốn chống lại vương lệnh sao?”
Phụ thân nguyện ý vì Ngô vương mà chết, nào sợ chịu ủy khuất chịu oan uổng, chỉ cần Ngô vương bảo ông chết ông liền chết mà không hối hận, vậy nếu Ngô vương không muốn để cho ông chết thì sao? Ông còn muốn chống lại vương lệnh đi tìm chết sao?
Trần Đan Chu nắm chặt vương lệnh, nhìn khuôn mặt khϊếp sợ bi thương thất vọng của phụ thân, lòng đều co lại thành một đoàn -- Phụ thân à, không phải nữ nhi ngăn người trung thành với Ngô vương, mà thực sự là Ngô vương không cần lòng trung thành của người.
"Đại vương có lệnh, lệnh cho chúng ta đi nghênh đón thiên tử." Trần Đan Chu quát, nhìn binh tướng đóng quân bên này tránh ra một bên: "Các ngươi dám cãi lại vương lệnh?”
Dứt lời thúc giục ngựa.
"Đi về phía trước!"
Các binh tướng không dám ngăn cản, hoặc là vẫn còn ở đang khϊếp sợ, kinh ngạc nhìn Trần Đan Chu mang theo cấm vệ thái giám chạy qua.
Trần Liệp Hổ cầm đao đứng trên chiến xa, tay và thân thể ông đều run rẩy, ông nghĩ mãi mà không rõ là chuyện gì đang xảy ra, đã xảy ra chuyện gì vậy? Nữ nhi của ông, làm sao có thể...
Điều này không có khả năng, ông muốn hỏi cho rõ ràng, mạnh mẽ cất bước về phía trước, bên chân khập khiễng bỗng bước hụt một cái, người rầm rầm ngã xuống như núi đổ.
"Thái phó!"
Binh tướng xúm lại kinh hô, mà lúc này quản gia chạy tới cũng hô to lão gia, rồi đỏ mắt nhào tới, đỡ Trần Liệp Hổ đang nằm trên mặt đất dậy, lại nhìn về phía Trần Đan Chu đang quyết tuyệt rời đi ở phía xa xa.
Ông cuối cùng cũng hiểu được Nhị tiểu thư vì cái gì vội vàng gọi ông đến, còn bảo ông mang theo đại phu, trời ạ, lão gia đau đớn muốn chết rồi mà.
Phía sau bụi bặm cuồn cuộn, tiếng la hét vang lên ngợp trời, Trần Đan Chu mặt cắt không còn một giọt máu, nàng không quay đầu lại.
"Tiểu thư. "A Điềm theo sát nàng, giọng nói run rẩy: "Lão gia ngài, ngài ấy sẽ không sao chứ.”
Trần Đan Chu nói: "Quản gia sẽ chăm sóc tốt cho cha.”
Hiện tại, thân thể phụ thân không có việc gì, chỉ là bị thương tâm -- kiếp trước phụ thân tâm chết thân cũng chết, nhưng kiếp này tâm đã chết nhưng thân còn chưa chết, tuy nhiên thân có chết hay không, còn phải xem việc kế tiếp nàng làm có thể thành công hay không.
Phía trước nàng còn có một cửa ải khó nhằn, muốn Hoàng đế không mang binh mã vào Ngô đó.
Chạy nhanh mấy ngày mấy đêm, Trần Đan Chu lại một lần nữa đến Đường Ấp, trong đại doanh không còn Lý Lương nghênh đón nàng, nhưng vẫn có người quen.
Vương đại phu mặc lễ phục sứ giả, cười to thi lễ với nàng: "Tiểu thư Đan Chu, thật vui khi được gặp lại cô.”
Trần Đan Chu đáp lễ với y: "Vương ta phụng theo chiếu chỉ của Thiên tử, mời Bệ hạ vào Ngô đích thân điều tra thích khách.”
Vương đại phu cười nói: "Bệ hạ cũng đã chuẩn bị qua sông rồi, tiểu thư Đan Chu, xin mời đồng hành cùng Bệ hạ.”
Trần Đan Chu chậm rãi nói: "Bệ hạ vào đất Ngô ta, không thể mang theo binh mã, mới là đạo gặp huynh đệ vương hầu.”
Nụ cười trên khuôn mặt Vương đại phu biến mất.
"Tiểu thư Đan Chu! Cô có biết cô đang nói gì không?" Vẻ mặt y kinh ngạc, rồi chợt bật cười, tới gần Trần Đan Chu thấp giọng: "Cô hẳn là người rõ ràng nhất, lúc này binh mã triều đình vốn nên phi nước đại trên đất Ngô dùng đao kiếm cùng Ngô vương luận đạo quân thần.”
Y nhìn Trần Đan Chu, nét mặt dần dần lạnh xuống.
"Là do cô điên rồi, hay còn là do Ngô vương không muốn sống?”