Tiếng la hét trong điện nhất thời dừng lại, tầm mắt Trần Đan Chu đảo qua, không ít người vốn ánh mắt sáng quắc nay đã lập tức tránh đi -- chỉ trích Hoàng đế ở ngay trước mặt Hoàng đế!?
Thật đáng sợ, không phải sao?
"Bệ hạ có sai, chư vị đại nhân coi như vì thiên hạ vì Đại vương mà đứng lên, để Bệ hạ nhận rõ sai lầm của mình ha." Trần Đan Chu nói xong, lại nhìn Ngô vương, giọng nói biến thành ủy khuất: "Các ngươi làm sao có thể chỉ trách bức bách Đại vương chứ?”
Đúng vậy đó, không hề sai nha, là Hoàng đế không đúng, mọi người nên trách móc với Hoàng đế, không nên đến làm ầm ĩ với ông ta à nha. Ngô vương ngồi thẳng người, cười to một tiếng: "Đan Chu tiểu thư nói có lý, mau đi nghênh đón Bệ hạ." Lại nhìn chư thần, dặn dò sâu xa: "Triều đình vì cái chết của Chu Thanh, vu hãm Cô đại nghịch bất đạo, còn có Thừa Ân lệnh kia, các ngươi đều nói nó đại nghịch bất đạo, bây giờ Cô sẽ mời Bệ hạ tiến vào, các ngươi tranh luận với Bệ hạ, để cho Bệ hạ hiểu đúng sai, cũng thể hiện khí thế của đất Ngô ta.”
Ngay cả chuyện nghênh đón Hoàng đế vào cũng làm rồi, còn có khí thế gì nữa, còn nói cái gì đúng sai hả, mọi người bi thương phẫn nộ, Trần gia, nữ tử này mị hoặc Đại vương màaaaa!
Không thể để cho nàng thực hiện được như vậy, Trương Giám Quân biết Ngô vương sợ cái gì, không nói hắn không thích nghe nữa, lập tức quỳ xuống đất khóc lớn: "Đại vương, binh mã triều đình mấy trăm ngàn hổ nhìn chằm chằm, một khi bước vào đất Ngô ta, đất Ngô sẽ nguy nan, đại vương nguy nan đó.”
Quả thật đúng như vậy, Ngô vương do dự, Trần Đan Chu nói binh mã triều đình hơn năm mươi vạn, sứ giả kia cũng kiêu căng tuyên dương triều đình hôm nay hùng binh, hoàng đế nếu đến, khẳng định không phải là một mình --
"Nếu bệ hạ thật sự đến hòa đàm với Đại vương, cũng không phải không thể." Văn Trung vẫn trầm mặc, lúc này lại chậm rãi nói ra, tầm mắt dừng trên người Trần Đan Chu, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhàn nhạt: "Vậy thì không thể mang theo binh mã tiến vào đất Ngô, đây mới là thành ý của triều đình, không thì, đại vương quyết không thể tin tưởng!”
Không mang theo binh mã, trừ phi Hoàng đế bị điên, đây là chuyện căn bản không có khả năng, trong lòng Trương Giám quân mừng rỡ, hận không thể vỗ tay chan chát, vẫn là Văn Xá nhân lợi hại à nha.
Ngô vương luôn luôn kiêu ngạo thành thói, cho nên không cảm thấy điều này có gì là không thể, thầm nghĩ muốn như vậy đương nhiên là tốt hơn, cũng an toàn hơn, lập tức nói với Trần Đan Chu: "Đúng vậy, nên như thế, vậy ngươi đi nói với vị sứ giả kia, để y đi nói với Bệ hạ, nếu không, Cô chắc chắn sẽ không tin tưởng.”
Trần Đan Chu biết Ngô vương là người không có chủ kiến cũng không có đầu óc, dễ dàng bị kích động, nhưng tự mắt nhìn thấy vẫn cảm thấy khϊếp sợ, mấy năm nay phụ thân ở trên triều đình có bao nhiêu vất vả đây.
Loại yêu cầu này, vậy mà Ngô vương cũng không cần suy nghĩ đã nói ra, nếu như không phải nàng tin tưởng Ngô vương đích xác không muốn khai chiến với triều đình, thì nàng cho rằng Ngô vương cố ý đùa giỡn nàng.
Làm sao bây giờ? Trách nàng đã không để Ngô vương nhận rõ hiện thực, bây giờ là lúc Ngô vương ngươi nói điều kiện với triều đình sao? Vì sao mà những thần tử này nói cái gì thì ngươi nghe cái đó hả.
Trần Đan Chu nhìn Ngô vương hận không thể "xì" một tiếng, nếu như không phải nàng ngăn cản, thì đầu của Đại vương hiện tại đã bị cắt xuống.
Nhưng bây giờ thực sự nàng cũng hiểu rõ thực tế, Ngô vương cũng có thể lập tức cắt đầu cả nhà nàng.
Điều kiện bất hợp lý như vậy -
"Được." Nàng nói, "Ta sẽ nói cho vị sứ giả kia, nếu Hoàng đế muốn mang binh mã vào đất Ngô ta, thì trước tiên hãy bước qua người thần nữ.”
Nàng không nói nhiều, thi lễ với Ngô vương.
" Xin Đại vương ban Vương lệnh."
Ngô Vương cũng đối như vậy với lời nói của nàng, cũng không nghĩ rằng điều này có thật phải vậy hay không, hợp lý hay không hợp lý, thực tế hay không thực tế, thấy nàng đáp ứng thì liền cao hứng, sai người đưa ra Vương lệnh đã chuẩn bị từ trước.
Trần Đan Chu tiếp nhận xong, thì không hề chần chờ mà xoay người rời đi.
Đám người Trương Giám quân ở trong điện còn chưa kịp phản ứng lại, không ngờ nàng thật sự có can đảm nói ra, nhất thời không tìm được lý do, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng cầm Vương lệnh mang theo người rời đi.
Vô sỉ quá, cái này cũng dám đáp ứng, khẳng định là đã thành công hợp mưu với triều đình rồi.
Chư thần trong điện cúi đầu bi thương --
Trần Liệp Hổ, thật không ngờ, kẻ tự xưng là trung liệt này lại là người đầu tiên phản bội Đại vương!