Nhìn vẻ mặt thái giám, Ngô vương tựa hồ không phải đang tức giận? Chẳng lẽ còn chưa biết tin tức binh mã triều đình tập kết? Trần Đan Chu tâm thần bất định.
Quản gia thì giật nảy mình: "Đại nhân không có ở nhà, Nhị tiểu thư không tiện ra khỏi cửa."
Thái giám hét lên: "Ngươi muốn chống lại vương lệnh sao!"
Trần Thái phó cãi lời, bọn họ không thể làm gì được, nhưng đánh chết một tiểu quản gia ngay tại chỗ thì sao chứ?
Trần Đan Chu đè quản gia lại, đáp: "Ta đây sẽ lập tức tiến cung gặp Đại vương."
Quản gia mặt mũi trắng bệch: "Không được không được, để ta đi tìm Thái phó --"
"Bây giờ quân tình nguy cấp, đừng để phụ thân phân tâm." Trần Đan Chu quả quyết ngăn lại, an ủi quản gia, "Đại vương tìm ta nhất định là hỏi chuyện về đồng đảng Lý Lương, không cần lo lắng."
Dứt lời, không hề dừng lại, gọi A Điềm, rồi đi theo thái giám lên xe.
Quản gia chỉ có thể lo lắng lại bất đắc dĩ nhìn Trần Đan Chu bị xe của vương cung kéo đi, oán hận giậm chân, Nhị tiểu thư còn nhỏ nên không biết chuyện, Đại vương Người này -- ầy, ông nhìn về phía trước, lão gia quân tình khẩn cấp không thể quấy nhiễu, lại nhìn về phía sau, đại tiểu thư đột nhiên bị biến cố xảy ra, không thể rời giường, nên làm thế nào mới tốt đây?
Trên đường đến vương cung, Trần Đan Chu đã không còn sợ hãi nữa, nếu Ngô vương muốn hỏi tội phụ thân, vậy nàng liền gϊếŧ Ngô vương trước --
Nàng đã sống một đời đau khổ nhẫn nhục, lần này sẽ chết một cách thống khoái, ai muốn gϊếŧ nàng, nàng sẽ gϊếŧ chết người đó.
Trong đại điện của vương cung, Ngô vương đi tới đi lui, thấy Trần Đan Chu tiến vào, vội vàng hỏi: "Ngươi cũng biết chuyện rồi hả?"
Trần Đan Chu trầm xuống, cúi đầu đáp: "Vừa mới nghe nói, triều đình --"
Lời của nàng còn chưa dứt, Ngô vương đã vỗ tay một tiếng rất kêu, rồi thở dài: "Thật không ngờ tới, Bệ hạ lại muốn tới gặp Cô [1]."
[1] Cô: Tự xưng của Vương tước.
Hoàng đế? Trần Đan Chu ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn Ngô vương.
"Binh lính đưa tin đã đưa tới tin tức của sứ giả kia rồi." Ngô vương nói: "Y nói Bệ hạ nghe được Cô nói nguyện ý để cho quan viên triều đình đến điều tra chuyện thích khách để chứng minh trong sạch, thì cao hứng đến phát khóc, nói Cô là huynh đệ tốt của hắn, muốn đích thân gặp Cô, thương lượng chuyện này."
Sứ giả kia, chỉ chính là Vương đại phu, y không phải là thuộc hạ của Thiết Diện Tướng quân sao? Vậy mà còn thật sự trở thành sứ giả của Hoàng đế? Vậy là đã thuyết phục được Hoàng đế? Hay vẫn là giả vờ lừa gạt? Suy nghĩ của Trần Đan Chu chạy tán loạn ở trong đầu. Đối với nàng mà nói, Hoàng đế muốn đến Ngô quốc, kỳ thật cũng không có gì kỳ quái. Kiếp trước, Hoàng đế xác thực đã rời khỏi kinh thành, ngự giá thân chinh, cũng tự mình đi tới Ngô quốc, chẳng qua sau khi Ngô vương chết mới tới đây.
Kiếp này có vẻ như nàng cũng đã thay đổi cả chuyện này rồi nhỉ.
Ngô vương nói: "Trần nhị tiểu thư, ngươi thay Cô đi nghênh đón Hoàng đế đi."
Nàng á? Phụ thân của nàng đang chuẩn bị nghênh chiến quân bất nghĩa của Hoàng đế, còn nàng thì đi cung nghênh Hoàng đế vào Ngô. Ầy, lần này thì mâu thuẫn giữa cha con là không thể tránh khỏi, rốt cuộc ngày này cũng tới. Trần Đan Chu không chút do dự, ngẩng đầu lên đáp lại, suy nghĩ một chút, quyết định thay phụ thân mình bày tỏ tâm ý.
Nàng liền tiến lên một bước: "Đại vương --"
Ngô Vương thấy nàng tới gần, lập tức lui về phía sau một bước, cảnh giác hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
Trần Đan Chu gọi một tiếng Đại vương: "Thần nữ muốn nói --"
Tiểu nữ tử này, người cũng xinh đẹp mà giọng nói cũng nũng nịu, nếu là trước kia, Ngô vương ngược lại sẽ có chút suy nghĩ, nhưng hiện tại thì sao, một người ngay cả tỷ phu của mình cũng gϊếŧ, còn cầm trâm uy hϊếp ông ta, thì dù đẹp như thiên tiên cũng không thể muốn!
Ngô Vương ngắt lời cô: "Ngươi muốn nói gì, thì cứ đứng đó nói là được."
Trần Đan Chu đứng tại chỗ đè thấp giọng: "Đại vương, Nếu như Hoàng đế đến, thì có muốn gϊếŧ ông ta không?"
Ngô vương hoảng sợ: "Gϊếŧ hắn làm gì?"
Nữ nhân này lại muốn làm gì?
Trần Đan Chu nói: "Hoàng đế không chịu rút lại Thừa Ân lệnh, gϊếŧ ông ta, để Đại vương đến làm Hoàng đế a."
Làm Thiên tử đương nhiên rất tốt, nhưng gϊếŧ Hoàng đế - Trong lòng Ngô vương đập loạn, nào có dễ gϊếŧ như vậy? Nữ nhân này nói lời điên khùng gì vậy hả?
"Nơi này là Ngô quốc." Trần Đan Chu nói: "So với Hoàng đế, Đại vương càng chiếm ưu thế hơn, cứ liều mạng một hồi, về sau sẽ không cần sợ bị tước chư hầu nữa --"
Sau này chính là ông ta tước của người khác, ừm, trước tiên tước Chu vương, sau đó Tề vương -- trời ạ, quá nguy hiểm, ông ta lập tức trở thành cừu nhân của thiên hạ rồi, mỗi ngày đánh giặc có bao nhiêu vất vả chứ.
Thôi được rồi, vẫn nên quên đi, ông ta vốn không muốn đánh, Hoàng đế chịu đến hòa đàm với ông ta, đến lúc đó lại nói chuyện cho tốt.
"Cái này còn chưa hòa đàm, làm sao lại biết hắn không chịu hủy bỏ rồi hả?" Ngô vương xua tay: "Chờ hắn đến, Cô sẽ nói với hắn cho thật tốt, Hoàng đế bất nhân, nhưng Cô không thể bất nghĩa, lời nói đại nghịch bất đạo dạng này sau này không cần nói nữa."
Hoàng đế đã vì Thừa Ân Lệnh mà muốn khai chiến với chư hầu vương, làm sao còn muốn nói chuyện cho tốt được hả, sao không thể bất nghĩa, là không dám mà thôi, đã như vậy, nàng liền thuận theo tâm ý của ông ta là được. Trần Đan Chu liếc Ngô vương một cái, thức thời thi lễ: "Thần nữ tuân mệnh."