Giọng nói nàng bình tĩnh, nhưng hàm chứa ưu thương.
"A Chu." Dương Kính hô, "Muội hận Ngô Vương sao?"
Hận Ngô vương sao? Mặc dù đã mười năm trôi qua, nhưng thống khổ vì cửa nát nhà tan Trần Đan Chu nào có thể quên, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào Dương Kính, cắn răng nói:"Ngô Vương tin lời gièm pha, tru sát tộc của ta, mặc dù nói quân muốn thần chết, thần không thể không chết, nhưng ta làm sao có thể không hận? Nhất tộc Trần thị ta từ thời cao tổ hoàng đế phân đất phong hầu đã đi theo Ngô Vương, nhiều thế hệ trung thành, tại thời điểm loạn ngũ quốc cha ta anh dũng gϊếŧ địch, bảo toàn Ngô quốc không bị nửa điểm quấy nhiễu, vì thế còn bị thương một chân. Nhưng Ngô Vương, hắn sao có thể vì tin lời gièm pha, không có bằng chứng, liền tru sát một cả nhà ta, chủ tớ một trăm ba miệng ăn! Ngô Vương hắn---"
"A Chu." Dương Kính tiến lên một bước cắt đứt lời nàng, đau xót nói:"Đây là lỗi của Ngô Vương, nhưng hắn cũng là bị lừa gạt, không phải là không có bằng chứng, mà chứng cứ rõ ràng, đó là Lý Lương cầm binh phù!"
Trần Đan Chu lạnh lùng cười nói: "Vậy sao? Trước đó Trương Giám quân hại chết ca ca ta, tại sao hắn lại không cho rằng Trương Giám quân muốn tạo phản hả?"
Dương Kính nở nụ cười, bên trong còn thấp thoáng ánh lệ:"A Chu à, A Chu, các ngươi đều bị Lý Lương lừa. Hắn nào phải giận dữ vì các ngươi mà hắn đã sớm quy thuận Hoàng Đế, lừa tỷ tỷ ngươi trộm binh phủ, chính là để phản công thủ phủ đấy."
Nghe xong lời này, thần sắc Trần Đan Chu vẫn hờ hững, rõ ràng là không tin lời hắn nói, hỏi:"Huynh là người của Ngô Thái vương hay là người của Lạc vương?"
Sau khi Ngô vương bị gϊếŧ, các quan chức dưới quyền của hắn không phục, cho rằng Hoàng Đế bội bạc, vi phạm tổ huấn, không chấp nhận hành động của Đế vương, vì vậy ủng hộ hai vị tôn thất của Ngô vương triệu tâp nhân sĩ có ý đồ thảo phạt, thế nhưng, năm năm trước Ngô Thái vương đã bị đại quân của Đại Hạ tiêu diệt, về phần một vị nữa thì----
"Đại Tướng quân ủng hộ Lạc vương, hẳn là vừa gϊếŧ Lạc vương, vậy có phải hắn cũng nên tự lập Vương không?" Trần Đạn Chu nói, "Cái đó còn có quan hệ gì với Ngô vương Ngô quốc nữa chứ?"
Mười năm đã qua, Ngô vương ở trong lòng thế nhân đã sớm biến mất, còn những người lấy danh nghĩa vì Ngô Vương tất cả đều vì lòng riêng và danh lợi của chính mình.
Dương Kính ánh mắt sâu kín nhìn Trần Đan Chu:"Muội ở trên núi này, nhưng lại rất rõ chuyện xảy ra dưới kia, có phải là do Lý Lương nói cho muội đúng không?"
Trần Đan Chu không nói thêm lời nào cất bước đi về phía trước, dáng người nàng mảnh mai, ôm theo hũ nước như liễu rủ đung đưa dưới gió.
"A Chu." Dương Kính chậm rãi nói, "Đan Dương huynh không phải chết dưới tay phụ thân của Trương Mỹ Nhân, mà là bị Lý Lương gϊếŧ, bày tỏ thành ý quy thuận!"
Trần Đan Chu thân thể thoáng lung lay, nàng xoay người, sa mỏng rơi xuống, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Năm đó Lý Lương sở dĩ để cho tỷ tỷ, Trần Đại Nghiên trộm lấy ấn tín của Thái phó, là bởi vị phụ thân của Mỹ Nhân của Ngô vương, Trương Giám quân vì tranh quyền, cố ý để cho ca ca Trần Đan Dương lâm vào vây khốn của Hạ quân, lại cứu viện chậm trễ, khiến Trần Đan Dương chống đỡ không nổi mà chết trận. Nhưng Ngô Vương lại bảo hộ phụ thân của Trương Mỹ nhân, Thái phó Trần Liệp Hổ chỉ có thể trung quân nhận mệnh.
Lý Lương nuốt không trôi cơn tức này, muốn vì Trần Đan Dương báo thù, nên mới thuyết phục Trần Đan Nghiên lấy trộm ấn tín, đi đối chất cùng Trương Giám quân đang chuẩn bị hành quân về nước.
Kết quả, sau khi tin tức bị lộ ra, Ngô Vương hạ lệnh chém chết Thái phó, diệt nhất tộc Trần thị, cột thê tử của Lý Lương vào trước cửa thành để treo cổ, Lý Lương giận dữ công thành phản lại Ngô Vương----
Đối với Trần Đan Chu, Lý Lương là vì một nhà nàng mới làm phản Ngô Vương, đúng là ân nhân của Trần thị, còn là thân nhân của nàng.
Nhưng bây giờ Dương Kính lại nói ngay từ đầu đã là sai lầm?
Dương Kính thần sắc bi thương nói: "A Chu, ta không có lừa muội, ta đã đi giao thiệp đủ nhiều, đã thăm dò được nhiều bí mật. Lý Lương đã sớm quy thuận Hoàng Đế, trước tiên gϊếŧ chết Đan Dương, rồi lại dụ dỗ Đan Nghiên tỷ trộm ấn tín. Mục đích hắn trở về lúc ấy chính là đánh chiếm thủ phủ, căn bản không phải vì chất vấn Trương Giám quan gì cả, Đan Nghiên tỷ không phải chết vì treo cổ mà là bị Lý Lương dùng một mũi tên bắn chết ở cửa thành."
Trần Đan Chu nhìn hắn, lắc đầu: "Ta không tin ta không tin."
"Nếu muội không tin, có thể gọi Lý Lương đến hỏi." Dương Kính nhàn nhạt nói: "Để cho hắn thề trước phần mộ của Đan Nghiên tỷ tỷ, để xem hắn có dám nói là tâm hắn không thẹn hay không!"
Trần Đan Chu cắn môi dưới, thần sắc hoảng hốt, tỷ tỷ nàng...Một nhà chết thảm mai táng qua loa, may mắn có bộ hạ cũ trung thành lén đem thi thể của Trần Thái Phó và Trần Đang Nghiên cho nàng, nàng mới mang tỷ tỷ cùng phụ thân lên Đào Hoa Sơn chôn cất, xếp hai ngôi mộ nho nhỏ.
"A Chu." Dương Kính khe khẽ nói, "Năm ngày tới chính là ngày sinh thành của đại tỷ."