Từ khi Trần Đan Chu trở về từ quân doanh, thì thường xuyên hỏi thăm chuyện quân sự trong triều, Trần Liệp Hổ cũng không giấu giếm, nhất nhất nói cho nàng nghe. Trần Đan Dương đã chết, Lý Lương cũng đã chết, mà sức khỏe Trần Đan Nghiên lại không tốt, chỉ có Trần Đan Chu mới có thể tiếp nhận y bát [3] mà thôi.
[3] Y bát: vốn chỉ áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau.
Lúc này Trần Liệp Hổ cũng không nhiệt tình tìm một con rể cho Trần Đan Chu, ầy...
"Cũng không biết đại vương đang nghĩ gì." Trần Liệp Hổ nói: "Chiến cơ sẽ thoáng qua trong chớp mắt, thực sự khiến người sốt ruột mà.”
Trần Đan Chu biết Ngô vương đang suy nghĩ cái gì, nghĩ binh mã triều đình có phải sẽ thật sự lui hay không, và lúc nào thì lui --
"Phụ thân không cần gấp." Nàng nói: "Cũng không phải đại vương tự đi đánh giặc, dù sao đại vương có cái tâm này là tốt rồi.”
Trần Liệp Hổ cũng nghĩ như vậy, vẻ mặt vừa vui mừng lại phấn chấn: "Trên dưới một lòng, kỳ lợi đoạn kim [4], sao có thể sợ hãi hành động bất nghĩa của Hoàng đế!”
[4] Câu nói được "biến thể" từ một câu trong "Chu Dịch" thời Tiên Tần: "Nhị nhân đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim; đồng tâm chi ngôn, kỳ xú như lan". Ý nghĩa nguyên thủy từ thời xưa là hai người đồng lòng thì sức mạnh sẽ giống như lưỡi dao sắc bén cắt đứt được kim loại; nếu hai người hòa hợp về chí hướng, đồng tâm đồng đức thì sẽ tỏa hương như hoa lan. Đồng nghĩa với câu nói "một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao." (trích từ soha)
Trong lòng Trần Đan Chu cười khổ, không đành lòng nhìn mặt phụ thân. Trong phòng truyền đến tiếng hô kinh ngạc vui mừng của tỳ nữ Tiểu Điệp: "Đại tiểu thư tỉnh rồi.”
Trần Đan Chu và Trần Liệp Hổ liếc nhau, nhất thời có chút nghẹt thở, không biết nên vui hay nên buồn.
"Cái gì nên đối mặt vẫn phải đối mặt." Trần Liệp Hổ nói: "Con gái của Trần Liệp Hổ ta không có gì không chịu nổi.”
Trần Đan Chu gật đầu, cùng Trần Liệp Hổ đi thăm tỷ tỷ.
Trần Đan Nghiên đang giãy giụa đứng lên từ trên giường, trên khuôn mặt trắng bệch hiện lên mảng ửng đỏ bất thường, đây là do cảm xúc kích động quá mức --
Tiểu Điệp vυ" già đại phu đều đang khuyên bảo, Trần Đan Nghiên chỉ là muốn đứng dậy, nhìn thấy Trần Liệp Hổ đi vào, rơi lệ gọi phụ thân: "Con đã gặp ác mộng, phụ thân, con nghe nói A Lương chết rồi, A Lương chàng ấy chết rồi sao?”
Trần Liệp Hổ nói: "Đúng, hắn ta đã chết.”
Trần Đan Nghiên phát ra một tiếng kêu đau đớn, nước mắt rơi như mưa --
"Con không được khóc!" Trần Liệp Hổ quát: "Lý Lương là phản tặc, chết còn chưa hết tội.”
Tiếng khóc của Trần Đan Nghiên nhất thời bị nghẹn lại, ngẩng đầu lên nhìn Trần Liệp Hổ, biểu hiện không thể tin được. Lúc nàng ngất xỉu chỉ nghe thấy Lý Lương đã chết, cũng không nghe thấy những chuyện khác.
Trần Liệp Hổ nói hai ba câu kể rõ sự tình.
"Bây giờ nếu con muốn gặp hắn ta cũng rất dễ dàng." Cuối cùng ông trầm giọng nói, đưa tay chỉ ra bên ngoài: "Thi thể của hắn ta bị treo ngay ở cửa thành để thị chúng.”
Trần Đan Nghiên nghe xong thì ngây ngẩn cả người, tỳ nữ Tiểu Điệp quỳ gối bên cạnh giường khóc dập đầu với Trần Liệp Hổ: "Lão gia cứ từ từ hẵng nói, thân thể đại tiểu thư không tốt, còn có hài tử.”
Da mặt Trần Liệp Hổ run run, cắn răng: "Đứa nhỏ này, không cần cũng được.”
Tiểu Điệp quỳ trên mặt đất không dám nói nữa.
Trong phòng là sự yên tĩnh đến nghẹt thở.
Trần Liệp Hổ hít sâu một hơi, đè nén giọng nói đang run rẩy: "A Nghiên, con suy nghĩ cho kỹ, ta biết con là một đứa nhỏ thông minh, con, sẽ nghĩ được rõ ràng.”
Trần Đan Nghiên chuyển mắt nhìn về phía ông: "Phụ thân, A Lương là bị A Chu gϊếŧ phải không?”
Giọng nói Trần Liệp Hổ trầm thấp: "Đây là mệnh lệnh của ta --"
Trần Đan Nghiên hét lên với phụ thân: "Người cũng giống như con, lúc đó cũng không biết A Chu đi làm gì, người làm sao có thể hạ mệnh lệnh cho muội ấy chứ.”
Trần Liệp Hổ muốn nói gì đó, nhưng Trần Đan Chu đã đi ra từ sau lưng ông, hô to tỷ tỷ: "Tỷ phu là do muội gϊếŧ, lúc muội ra tay, phụ thân còn không biết." Nàng kể lại một lần nữa câu chuyện mình đã kể cho Trần Liệp Hổ nghe: "Cho nên muội chạy về lấy đi binh phù mà tỷ đã trộm, đi điều tra xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, quả nhiên phát hiện gã ta đã phản bội đại vương.”
Trần Đan Nghiên kinh ngạc một khắc, môi run rẩy, nói: "Muội, muội trói chàng trở về, trở về lại--"
Gϊếŧ đi cũng không muộn, không phải sao? Trần Đan Chu nhìn tỷ tỷ của mình: "Không, nếu muội không gϊếŧ gã ta, gã ta sẽ gϊếŧ muội.”
Trần Đan Nghiên không nói lời nào, nhắm mắt lại, rơi lệ.
Trần Đan Chu cũng không bỏ qua, hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ đang trách muội sao?”
Trần Liệp Hổ chính là sợ loại chuyện này, đau đớn nói: "A Nghiên, chẳng lẽ con không tin muội muội của con sao? Chẳng lẽ con không nỡ để kẻ phản tặc Lý Lương kia chết sao?”
Trần Đan Nghiên mở mắt ra, cười thê lương: "Phụ thân, con yêu A Lương, nhưng nếu chàng phụ chúng ta, phụ đại vương, con nhất định sẽ đích thân gϊếŧ chết chàng.”
Trần Liệp Hổ gật đầu: "Được, được, ta biết, A Nghiên của ta là nữ nhi tốt, con cũng đừng trách muội muội con --"
"Con trách không phải là việc muội ấy đã gϊếŧ chàng ấy." Trần Đan Nghiên cắt ngang Trần Liệp Hổ, nhìn Trần Đan Chu, trong mắt tràn đầy thống khổ: "Ta trách muội gạt ta, muội không nói cho ta, muội không tin ta.”
Trần Liệp Hổ đau lòng, hô: "A Nghiên --"
Trần Đan Chu ngược lại cũng không bị tỷ tỷ nghi ngờ mà phẫn nộ bi thương, càng không rơi lệ, chỉ nhíu mày không vui nói: "Tỷ tỷ, tỷ nghe lời Lý Lương trộm đi binh phù, cũng không nói cho muội và phụ thân, lúc đó tỷ cũng chẳng phải là không tin phụ thân và muội sao? Vậy tại sao muội đây phải tin tỷ, phải kể cho tỷ nghe là muội muốn làm cái gì chứ?”
Trần Đan Nghiên ngạc nhiên.