Chương 44: Mật đàm

Sứ giả này đã được lục soát trước cửa cung, trên người không có vũ khí, ngay cả cây trâm trên đầu cũng bị gỡ bỏ, tóc dùng mũ miễn cưỡng che lại không để đến mức tóc tai bù xù, đây là Đại vương cố ý dặn dò.

Y tuyệt không sợ, còn có hứng thú quan sát vương cung, nói: "Ngô Cung thật đẹp ha, quả nhiên là danh bất hư truyền."

Thái giám không để ý tới y, lo lắng không yên, rốt cuộc cũng đi tới trước cửa điện: "Được rồi, ngươi vào đi."

Thái giám đẩy cửa ra, cấm vệ chi chít trong điện liền hiện ra trước mắt, nhiều người chặn lại ngai vàng, không nhìn thấy Ngô vương trên vương tọa.

Vương tiên sinh chỉnh lại toàn bộ quần áo, từng bước tiến lên, cao giọng bái lạy: "Thần bái kiến Ngô vương!"

Cửa điện ở phía sau hắn nặng nề đóng lại, ngăn cách bên trong với bên ngoài.

Sau khi Trần Đan Chu tiễn Vương tiên sinh đi thì lập tức đi đến cửa thành, cùng phụ thân canh giữ một đêm. Bởi vì biến cố của Lý Lương, bốn cửa thành của vương đô đều được đóng lại, chỉ cho một người có thể ra vào, nhưng từ đầu đến cuối cũng không thấy Vương tiên sinh đi ra, cũng không thấy cấm vệ binh mã tướng vây quanh Trần gia.

Mọi chuyện thế nào rồi? Trần Đan Chu khi thì bất an, khi thì mờ mịt, khi thì nhẹ nhõm, dựa vào tường thành, nhìn sáng sớm mù sương, làm cho toàn bộ Ngô Đô như chìm trong sương mù, nàng đã cố gắng hết sức, nếu vậy mà vẫn chết thì cứ chết thôi.

"A Chu." Giọng nói khàn khàn của Trần Liệp Hổ vang lên ở phía sau, "Con không cần canh giữ ở đây, trở về nhìn tỷ tỷ con đi."

Trần Đan Chu lắc đầu: "Tỷ tỷ có đại phu nhìn, con vẫn nên ở cùng phụ thân thôi."

Trần Đan Nghiên và Lý Lương tình thâm, Lý Lương lại là do Trần Đan Chu gϊếŧ, để Trần Đan Chu đi đối mặt tỷ tỷ, quả thật có chút không ổn, Trần Liệp Hổ suy nghĩ một khắc, an ủi nói: "Được, chờ sau khi xử lý tốt chuyện của Lý Lương, thì chúng ta lại đi gặp tỷ tỷ con, A Chu, đừng sợ, đây là chuyện của cha."

Trần Đan Chu biết phụ thân suy nghĩ nhiều, nàng cũng không phải vì gϊếŧ Lý Lương mà không dám gặp Trần Đan Nghiên, nhưng nghe được phụ thân săn sóc như vậy, vẫn là thuận theo gật đầu, ngắm kỹ khuôn mặt của phụ thân, đã già hơn rất nhiều so với trong trí nhớ, một đêm không ngủ càng khiến ông lộ ra vẻ tiều tụy.

"Vâng." Nàng kéo cánh tay Trần Liệp Hổ, "Thật tốt khi có cha ở đây."

Trần Liệp Hổ vuốt ve đầu con gái út, chợt nghe vệ binh dưới cửa thành đến báo: "Lệnh bài trong cung, phải ra khỏi thành đi Đình Vân hứng sương sớm."

Trần Đan Chu siết chặt tay đang ôm Trần Liệp Hổ, vội vàng nhìn xuống phía dưới, thấy ba người đàn ông mặc trang phục thái giám cưỡi trên lưng ngựa, không kiên nhẫn thúc giục: "Nhanh lên, mệnh lệnh của Đại vương mà cũng không nghe sao? Chỉ lát nữa mặt trời xuất hiện, thì sương sớm cũng khô cạn hết rồi."

Đất Ngô phì nhiêu, Đại vương từ nhỏ đã quen xa xỉ, chi phí ăn uống đều là đủ loại kỳ quái, nhưng bây giờ, lại đúng lúc này -- Trần Liệp Hổ nhíu mày muốn quát lớn, nhưng cuối cùng lại thở dài, nhận lấy lệnh bài xem xét kỹ một chút, xác nhận không sai thì khoát khoát tay, chuyện của Đại vương ông không quản được, chỉ có thể tận chức tận trách bảo vệ đất Ngô mà thôi.

Cổng thành mở ra, ba người cưỡi ngựa đi qua, Trần Đan Chu đi sang mặt bên kia nhìn theo, lập tức thấy được một bóng lưng quen thuộc, người đó cũng không quay đầu lại, chỉ lắc lắc tay sau lưng --

Vậy là đã đàm phán xong với Ngô vương rồi đúng không? Trần Đan Chu vịn tay lên tường thành nhìn theo, Ngô vương người này, ngay cả nàng cũng có thể dọa, huống chi là người bên cạnh Thiết Diện Tướng quân ——

Bây giờ điều đó phụ thuộc vào việc Thiết Diện Tướng quân là loại người như thế nào.

"A Chu?" Trần Liệp Hổ hỏi: "Nhìn cái gì vậy?"

Trần Đan Chu nhìn về phía sương mù xa xa: "Thi thể của tỷ phu - Lý Lương đã được đưa đến rồi."

Vẻ già nua tiều tụy của Trần Liệp Hổ biến mất, như mãnh hổ phát ra tiếng gầm giận dữ: "Dựng cột, đánh trống, tuyên chúng!"

Theo lệnh của ông, cột gỗ cao lớn chậm rãi được dựng lên, tiếng trống trận nặng nề truyền tới, đập vào lòng dân chúng vương đô, sự bình yên vào sáng sớm lập tức bị phá vỡ, vô số người dân bước ra khỏi nhà và hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Một đội binh lính chạy băng băng trên đường, cao giọng hô: "Đại tướng quân Lý Lương phản bội Đại vương chém đầu thị chúng!"

Đại tướng quân Lý Lương cũng không phải người xa lạ với dân chúng, là con rể của Trần thái phó đấy, phản bội Đại vương? Chém đầu? Nhất thời vô số người ồn ào vọt tới hướng cửa thành.

Trần Đan Chu đứng trên tường thành nhìn đám người như nước chảy tới, vẻ mặt phức tạp.

"Tiểu thư." A Điềm ngẩng đầu lên, đưa tay đỡ lấy vài giọt mưa, "Trời lại mưa rồi, chúng ta trở về đi."

Trần Đan Chu lắc đầu: "Ta nhìn thêm một chút."

Nhìn thi thể Lý Lương bị treo lên thị chúng sao? Cái này thì có gì đẹp chứ, A Điềm thở dài.

......

......

Trong đại doanh Đường Ấp, Vương tiên sinh vỗ một cuộn trục lên bàn, cười to khoan khoái.

"Tướng quân, ngay sau khi văn kiện mà Ngô vương nguyện ý hòa đàm với triều đình được ban ra, thì quân Ngô liền sụp đổ." Y cười nói, nhìn vào một quyển sách đang được mở ra ở trên bàn, có ghi lại nội dung tra hỏi của Chu Đốc quân, hắn ta đã thú nhận tất cả kế hoạch tấn công của Lý Lương, trong đó tàn nhẫn nhất không phải là gϊếŧ thê tử, mà là mở đê để cho lũ lụt tràn ra, đủ để gϊếŧ vạn dân gϊếŧ vạn quân --

Không thể không nói đây là thủ đoạn công phá Ngô Đô nhanh nhất, nhưng thực sự là quá mức bi thảm, bây giờ có thể không cần tới biện pháp này mà đã có thể chiếm được đất Ngô, thật sự là không còn gì có thể tốt hơn.

Thiết Diện Tướng Quân cầm thư bái thiên tử của Ngô vương lên xem: "Không công tự phá đương nhiên là tốt nhất."

Vương tiên sinh vỗ tay đứng dậy: "Ti chức sẽ tuyên duơng cái này ngay tại đất Ngô -- phá đại doanh Đường Ấp này trước, truyền lệnh cho binh mã của chúng ta vượt sông, xuôi nam đến đất Ngô."

Thiết Diện Tướng Quân nói: "Trần nhị tiểu thư nói gì với Ngô vương?"

Vương tiên sinh sửng sốt, cái này, có quan trọng không?